PDA

View Full Version : Mưa – kí ức tuổi thơ


khatvongsong
03-06-2008, 10:42 PM
Hồi còn nhỏ chẳng hiểu sao mình rất thích mưa. Thích đi học trời mưa, khoác chiếc áo nhỏ xíu màu xanh đeo chiếc cặp trên vai, chân sắn đến tận đầu gối, tay cầm dép vừa đi vừa bì bõm trong nước. Đi bộ nước chảy sối vào chân, lá cỏ cây trôi theo dòng nước. Lũ trẻ con chạy tung tăng nước bắn tung tóe. Thỉnh thoảng có vài vật bị nước cuốn đi, bọn trẻ con chúng tôi lại cố theo dõi xem nó trôi về nơi nào, đến lúc nó biến mất.


Mưa, bão ngập nước, các bờ ao trắng xóa không còn gianh giới. Cá theo đó mà đua nhau tìm nơi ở mới. Tôi còn nhớ có lần nước ao ngập, cá bơi ra đường. Mấy anh em tôi hò hét nhau đi bắt cá. Cả một buổi chiều, xắn quần xắn áo bìm bõm tát nước bắt cá. Rồi cũng được vài con, háo hức về khoe mẹ. Ai ngờ mẹ tôi lại cho anh em tôi một trận đòn vì tội quần áo lấm lem, mưa không có chỗ phơi.


Có lần cả lũ trẻ con cởi trần đi tắm mưa ngoài ngõ. Mưa xối xả lên đầu trong tiếng reo hò của bọn trẻ con. Rồi về có đứa sụt sịp cảm lạnh, có đứa bị mẹ mắng, có đứa bị phạt không cho ra ngoài.


Mưa thường có cá rô lên bờ nhất là vào những ngày dông mùa hè. Sau trận mưa rào lại có cá rô lách ngược dòng lên trên bờ. Bọn trẻ con lại háo hức đi xét cá rô. Cho dù trời đang mưa cũng đội nói, khoác mảnh áo mưa mang giỏ đi dọc bờ ao bắt cá. Chỗ nào có nước chảy lớn thường có cá rô ngoi lên. Những con cá rô đen vẩy đầy gai nhọn cố vùng vẫy trong làn nước, bọn trẻ con thì tha hồ í ới nhau bắt. Chỉ cần vừa đi vừa chăm chú nhìn vào các cây cỏ cạnh bờ ao, vệ đường là đã có vài con cá rô ngon lành cho bữa ăn rồi.


Cá rô rán giòn là ngon nhất, bố vẫn nói “rô ron gián giòn nhắm rượu”. Cá rô vừa bắt về, làm sạch vẩy rán lên rồi chấm nước mắt ớt, ăn với cơm nóng thì ngon biết mấy. Nhiều thì có thể kho hoặc nấu canh, nấu miến. Những con cá rô có trứng vàng ươm kho trong bếp củi dậy mùi thơm. Còn cá rô luộc lên gỡ xương, lấy thịt nấu canh cũng ngon không kém.


Những ngày mưa, cả nhà tôi lại được ăn cơm sớm, Những bữa cơm ấm áp cả gia đình lại có thêm những món ăn do chính tay mình làm thì rất tự hào. Mẹ có hộp lạc để sẵn trong bếp, chỉ rang vào những ngày mưa để ăn cơm. Mẹ bảo đề phòng mưa bão không đi chợ được còn có cái cho anh em chúng mày ăn.


Mưa cũng là lúc mà anh em chúng tôi ngồi ở nhà. Ngày thường thì chẳng mấy khi có mặt ở nhà. Đi học về, vứt cặp sách trong ngăn bàn, quần áo để giường vội vàng ra đầu ngõ chơi, rồi lân la nhà hàng xóm. Mưa đứa nào ở nhà đứa đó, chỉ nhìn nhau qua cửa sổ.


Khổ nhất là lúc nhà dột. Nước mưa thấm qua mái ngói rơi xuống nền nhà. Mẹ lại xếp nào xô, nào chậu, rồi ca để hứng nước. Nước mưa bộp bộp tí tách cả đêm. Hai anh em lại ôm chăn sang giường bố mẹ nằm.


Mẹ tôi thường nói nước lên thì mùa màng thất bát. Tôi thì còn nhỏ chẳng biết tại sao mẹ nói thế. Mưa cũng là lúc bố tôi nghỉ việc ở nhà. Bố làm xây dựng nên không thích mưa chút nào. Bố ở nhà, rồi sẽ không có lương, anh em chúng tôi sẽ không có tiền đóng học. Bố đi ra đi vào, rồi ngồi nhìn ngán ngẩm “năm nay lại mưa nhiều”.

http://shanghaiist.com/attachments/shang_dan/hotasianmangaygym081506.jpg
Giờ nhà tôi đã mái bê tông chẳng bao giờ có nước mưa rơi xuống, không còn lo mỗi khi bão về. Các ao ở xung quanh đã lấp dần thay vào đó là những căn nhà cao tầng, ruộng bị lấy làm khu đô thị. Nước mưa chẳng biết đi đâu, cứ mỗi lần mưa lại ngập úng cả con đường. Nhà nhà cũng cố xây thật cao để không bị nước vào nhà, cứ thế nước chẳng biết về đâu. Con đường ngập nước cũng không ai ra khơi cống.


Cả làng tôi thành khu đô thị, nhà cửa san sát, những đứa trẻ con ngày xưa lớn dần rồi đi học lập nghiệp. Những đứa trẻ mới bị khóa trong những bê tông cốt thép chẳng biết tắm mưa, bắt cá là gì. Dần dần, chúng lớn lên trong những kí ức của đồ chơi, game hay ham bơ gơ, KFC chẳng bao giờ được thưởng thức cá rô, hay cua đồng.





Hôm nay trời lại mưa, những kỉ niệm ngày xưa lại hiện về trong kí ức. Lúc này tôi ước muốn được trở lại những ngày ấy, được nằm đắp chăn run rẩy bên mẹ, được ăn lạc rang muối vừng, được nghe bố kể chuyện và được là một đứa trẻ hồn nhiên. Tự nhiên tôi lại khao khát trở về những ngày mưa ấy…