thienthan80
21-12-2008, 10:08 AM
Năm nay trời Hải Phòng lạnh thật. 29 năm nay, năm nào chả lạnh, nhưng năm nay thì ….
Anh cảm nhận được hết cái lạnh của mùa đông. 1 mình anh đi xe trên đường, cảm giác trống vắng phía sau mình, lạnh... Không biết do thời tiết lạnh hay do lòng anh lạnh nữa. Anh tìm về những kỷ niệm, và tự làm ấm mình bằng những ký ức.
Trước những mất mát, trước những đớn đau, đôi khi lòng tĩnh lặng, anh chợt nhận thấy anh đã trở nên trầm tính hơn, lặng lẽ và nhạt nhoà. Mọi con đường, mọi hành động dù thoáng qua cũng khiến anh nhớ đến em - chú Chuồn chuồn ớt bé nhỏ của anh năm nào. Có lẽ anh quá mơ mộng, quá ảo tưởng, và quá lãng mạn, yếu đuối. Nhiều lúc anh cứ nghĩ mình đã khá hơn, đã vượt qua được, cố tìm vào công việc. Nhưng khi tất cả qua rồi, chỉ còn mình anh đối diện với chính anh, anh nhận ra anh đã đánh mất 1 phần vô cùng quý giá của đời mình, và đó là em.
Hôm nay có người hỏi: thế người yêu cũ của anh đã có người yêu mới chưa. Anh cũng ko biết, thật sự là anh không biết. Nếu bây giờ anh biết em có người yêu mới thì sao nhỉ. Anh đã nghĩ nếu anh biết em có người yêu mới thì anh sẽ quên em ngay lập tức. Nhưng bây giờ anh biết rồi đấy, anh có quên được em đâu???
Gió thổi mạnh hơn, anh khẽ co người lại, tự nhiên nhớ đến vòng tay của em. Em bé nhỏ lắm, cả người anh có thể che kín được em, anh có thể ôm trọn em trong vòng tay của anh. Nhưng bây giờ anh cảm thấy chính anh mới bé nhỏ. Bé nhỏ và lạc lõng trong thế giới này. Anh bé nhỏ như thế, nhưng không có nơi nào cho anh có thể trốn, để anh không cảm thấy lạnh nữa.
Bên cạnh anh có những người 2 năm, 3 năm và rất nhiều năm không thể quên được người yêu. Anh nhìn vào họ như 1 tấm gương và anh nói rằng anh sợ sẽ giống như họ, anh cố gắng để không mất nhiều thời gian như thế để quên em. Anh chỉ muốn nhớ em trong 2 tháng hay 3 tháng thôi rồi anh sẽ yêu 1 người khác. Nhưng bây giờ anh càng ngày càng thấy anh cũng giống họ, có lẽ còn hơn cả họ, anh không biết là đến bao giờ anh mới quên được hình ảnh của em, quên được những cảm xúc đối với em.
Em yêu quý, anh sẽ không bao giờ cho em biết được những điều này đâu. Ngày mai nếu anh gặp em, anh sẽ cười tươi và phóng vù qua như anh với em chỉ là những người bạn xã giao. Và anh sẽ không bao giờ cho em thấy được sau mỗi lần như thế, anh lai trốn vào một góc với đôi chân run lẩy bẩy và những giọt nước mắt rơi ướt áo.
Mùa đông đến, và một năm chúng mình xa nhau. Xa nhau nên mùa đông vẫn không hề bớt lạnh...
Anh cảm nhận được hết cái lạnh của mùa đông. 1 mình anh đi xe trên đường, cảm giác trống vắng phía sau mình, lạnh... Không biết do thời tiết lạnh hay do lòng anh lạnh nữa. Anh tìm về những kỷ niệm, và tự làm ấm mình bằng những ký ức.
Trước những mất mát, trước những đớn đau, đôi khi lòng tĩnh lặng, anh chợt nhận thấy anh đã trở nên trầm tính hơn, lặng lẽ và nhạt nhoà. Mọi con đường, mọi hành động dù thoáng qua cũng khiến anh nhớ đến em - chú Chuồn chuồn ớt bé nhỏ của anh năm nào. Có lẽ anh quá mơ mộng, quá ảo tưởng, và quá lãng mạn, yếu đuối. Nhiều lúc anh cứ nghĩ mình đã khá hơn, đã vượt qua được, cố tìm vào công việc. Nhưng khi tất cả qua rồi, chỉ còn mình anh đối diện với chính anh, anh nhận ra anh đã đánh mất 1 phần vô cùng quý giá của đời mình, và đó là em.
Hôm nay có người hỏi: thế người yêu cũ của anh đã có người yêu mới chưa. Anh cũng ko biết, thật sự là anh không biết. Nếu bây giờ anh biết em có người yêu mới thì sao nhỉ. Anh đã nghĩ nếu anh biết em có người yêu mới thì anh sẽ quên em ngay lập tức. Nhưng bây giờ anh biết rồi đấy, anh có quên được em đâu???
Gió thổi mạnh hơn, anh khẽ co người lại, tự nhiên nhớ đến vòng tay của em. Em bé nhỏ lắm, cả người anh có thể che kín được em, anh có thể ôm trọn em trong vòng tay của anh. Nhưng bây giờ anh cảm thấy chính anh mới bé nhỏ. Bé nhỏ và lạc lõng trong thế giới này. Anh bé nhỏ như thế, nhưng không có nơi nào cho anh có thể trốn, để anh không cảm thấy lạnh nữa.
Bên cạnh anh có những người 2 năm, 3 năm và rất nhiều năm không thể quên được người yêu. Anh nhìn vào họ như 1 tấm gương và anh nói rằng anh sợ sẽ giống như họ, anh cố gắng để không mất nhiều thời gian như thế để quên em. Anh chỉ muốn nhớ em trong 2 tháng hay 3 tháng thôi rồi anh sẽ yêu 1 người khác. Nhưng bây giờ anh càng ngày càng thấy anh cũng giống họ, có lẽ còn hơn cả họ, anh không biết là đến bao giờ anh mới quên được hình ảnh của em, quên được những cảm xúc đối với em.
Em yêu quý, anh sẽ không bao giờ cho em biết được những điều này đâu. Ngày mai nếu anh gặp em, anh sẽ cười tươi và phóng vù qua như anh với em chỉ là những người bạn xã giao. Và anh sẽ không bao giờ cho em thấy được sau mỗi lần như thế, anh lai trốn vào một góc với đôi chân run lẩy bẩy và những giọt nước mắt rơi ướt áo.
Mùa đông đến, và một năm chúng mình xa nhau. Xa nhau nên mùa đông vẫn không hề bớt lạnh...