PDA

View Full Version : Nhẹ...


BunnyBoy
29-09-2008, 10:15 PM
http://i39.photobucket.com/albums/e196/uyenvu86/nhe.jpg

Tặng Bobby
Nếu giờ phút này đây, anh nói anh đã quên em …
Em sẽ nở nụ cười nhẹ nhàng và hạnh phúc …

Người yêu.
Tôi với tay tắt báo thức, ngồi dậy nhìn vào điện thoại, mỉm cười rồi tự nói, khẽ khàng: “Đến hôm nay là tròn một tuần!...” Tròn một tuần tôi thay đổi thói quen hàng sáng của mình. Nếu là một tuần trước, một tháng trước, hay một năm trước, tôi sẽ mở máy và đọc tin nhắn:
_“Chúc Quang, người yêu tôi một ngày tốt đẹp!”

Và những tin nhắn tiếp theo sẽ luôn là thế này:
_“Thiếu một chữ, anh đừng giả ngây giả ngô!”
_“Uh thì người yêu cũ. Anh nhớ mà, bây giờ mình chỉ là bạn bè.”
_“Nhưng em chẳng thấy anh coi em là bạn bè gì cả?!”
_“Anh đâu nói anh coi em là bạn, đấy là em tự coi anh như thế thôi, với anh em vẫn là người yêu !!!”
_“Vậy thôi tuỳ anh…”

Một năm ở đây không phải là một năm yêu nhau, mà là một năm chia tay nhau, hay ít nhất tôi coi là như thế, còn với Tuấn- người yêu cũ của tôi, thì có lẽ ngược lại. Huy-đứa bạn thân của tôi vẫn hay thắc mắc: “Người bình thường yêu thật lòng vậy đã khó kiếm, trong cái thế giới thứ ba này thì càng khó hơn, mà lý do gì Quang muốn chia tay vậy?!”

Tôi cũng chả biết trả lời làm sao nữa !!! Tôi có hai lựa chon: một là vẫn sống đều đều thế, yêu đều đều thế, và hai là thử thay đổi mọi việc dù chưa chắc đã là đúng, và một người “quái tính” như tôi thì chọn cách hai cũng là dễ hiểu, nhưng chẳng lẽ lại đi nói với Huy thế này: “Quang muốn sống và yêu “gay cấn” hơn!”. Nói như vậy xong chắc Huy sẽ nhốt tôi vào luôn bệnh viện quá, nhảm nhí !!!

Vậy là vào một ngày đều đều như thế, lời chia tay được nói ra từ miệng tôi, nhẹ nhàng đến khó hiểu, những tưởng nói xong tôi sẽ sợ hãi vì lời nói vừa vụt ra khỏi đầu môi, rồi sẽ giả vờ cười tươi nói “Anh mắc lừa nha, em nói dối đấy, tưởng thật à, hi ?!”

Nhưng tôi lại chẳng có cảm giác gì cả, Tuấn cũng chẳng nói lời nào, có vẻ như cũng mong chờ tôi nói câu giả vờ thật, vì bình thường tôi vẫn hay đùa thế. Nhưng hôm đó, tôi lại im lặng nhìn Tuấn, cũng nở nụ cười tươi bình thản như mọi khi, nhưng nhẹ nhàng đứng lên, đi ra khỏi quán kem sang trọng, bỏ lại Tuấn cùng ly kem đang ăn dở, viên kem còn lại trong ly tan chảy dần, như nụ cười trên môi Tuấn lúc ấy, tan ra, đều đều và chậm rãi, chẳng bất ngờ, chẳng thảng thốt, tan ra như chính bản thân nó phải thế …

Chia tay rồi tôi muốn là bạn, Tuấn không muốn thế tôi cũng mặc. Tôi muốn mình tự do phóng khoáng, không muốn bị ràng buộc ư? Tôi chẳng biết nữa. Mọi thứ trôi đi vùn vụt chỉ đủ để Tôi nhớ rằng Tuấn vẫn nói yêu tôi suốt một năm sau khi chia tay, cho đến một tuần trước.

Một tuần trước đây Tuấn đặt ra một câu hỏi, rồi bỏ lửng đấy, đợi chờ câu trả lời của tôi.
-“Có một câu chuyện anh muốn kể cho em từ lâu rồi, hôm nay anh kể nhé!...
…Trong một khu rừng nọ có một cái cây bình thường, thế nhưng trên cây lại có một chiếc lá đặc biệt, vô cùng đặc biệt, nó đặc biệt đến nỗi dường như nó không thuộc về cái cây ấy. Rồi một ngày một cơn gió thổi qua, chiếc lá bị cơn gió cuốn rời khỏi cành... Theo em là do gió đã độc ác cuốn lá đi xa rời cây, hay do lá muốn bỏ cây đi theo gió… hay là do cây đã không còn muốn ở bên lá, nhẹ nhàng buông tay để gió cuốn lá đi ?!”
-“Truyện này anh “đạo” ở trên mạng hả, hình như hồi trước em đọc rồi đó. Mà thôi đến giờ chiếu phim rồi, vào thôi, không lát nữa rạp tắt đèn khó kiếm chỗ lắm...”
-“Em không định trả lời anh hả?”
-“... Uhm thì do cây già cỗi xấu xí, gió đẹp trai và hấp dẫn, còn lá thì nhí nhảnh ham chơi nên bỏ cây đi theo gió, hehe.”
-“Không đùa à nha, nhớ suy nghĩ rồi cho anh câu trả lời đó!”

Từ hôm đó Tuấn không nhắn tin, không liên lạc, không đưa tôi đi xem những bộ phim hay ngay trong ngày đầu tiên khởi chiếu. Tôi bằng lòng và tự nhủ “nếu anh có thể quên em, em sẽ rất vui mừng, em vui vì anh đã có thể rời bỏ em, đi tìm một tình yêu khác, một người tốt hơn em...”

Và cũng như thế, suốt một tuần nay, câu chuyện về cây, lá và gió ám ảnh tôi như nỗi hiện hữu mơ hồ về Tuấn, về tình yêu cũ, về những viên kem tan chảy dần …

Bạn bè.
Quang là một người đặc biệt! Có lẽ chúng tôi và tình yêu của chúng tôi vốn đã là đặc biệt rồi. Nhưng Quang thật sự, thật sự rất đặc biệt, hay ít nhất với tôi là như thế …

Có một lần, lúc mới yêu, đi cùng nhau dưới những con đường đầy cây rì rào, em nói với tôi những lời chẳng do dự:
-“Bây giờ em vẫn chưa thể quên người yêu cũ, vì vậy anh vẫn chưa phải là người em yêu nhất, nhưng có thể sau này sẽ khác … Anh có đợi được đến lúc ấy không !”

Lời của em quả quyết và… nhẹ nhàng đến kỳ lạ, làm tôi chẳng thể thắc mắc, chẳng thế giận dỗi, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, để nhận lại một nụ cười tươi nhưng khó hiểu.

Quang là thế, yêu đặc biệt và chia tay cũng đặc biệt. Lời nói của em lúc chia tay tôi cũng chẳng khác gì lúc mới yêu, hút lấy tâm trí tôi, không cho tôi quyền được thảng thốt, quyền được phản đối, chẳng được biết lý do, chỉ im lặng nhìn em cười, và để lại cho tôi đặc quyền cuối cùng của mình: Chờ đợi !!!

Và một năm nay tôi chờ đợi, chờ đợi câu trả lời. Tôi biết Quang chơi thân với Huy, tôi đã thử hỏi Huy lý do Quang muốn chia tay tôi, nhưng đáp lại tôi, Huy chỉ send một SMS, nội dung là một câu chuyện kỳ lạ về lá, cây và gió. Có lẽ Huy đúng, tôi đang đợi câu trả lời, nhưng làm sao tôi có câu trả lời khi mà tôi còn chưa đặt ra câu hỏi ?! ...

Lá.
Thay cho Tuấn-người yêu cũ của tôi, Huy cùng tôi đi lòng vòng dưới những tán cây rì rào. Có lẽ Huy nói đúng, tôi đã sai sao?

-“Quang vẫn thích sống thế nhỉ, sống như những gì Quang thích…”
-“Uh Huy biết tính Quang như vậy mà, 19 tuổi, có lẽ qua cái tuổi dở dở ương ương này Quang sẽ khác chăng ?! Nhưng mà thật sự Quang cũng chẳng thích thay đổi!”
-“Ngay cả khi thói quen ấy, cách sống ấy của Quang làm đau người khác sao?”
- …

Huy vẫn thế, luôn đứng ngoài cuộc, như là người dẫn, người kể chuyện, không đưa ra cảm xúc của mình, không đóng vai trò quan trọng, nhưng lại không thể thiếu được.

Gió thổi mạnh, những vòm cây trên cao kia lại đang rì rào, một chiếc lá bị gió cuốn đi rồi bất chợt rơi xuống mái tóc tôi. Câu chuyện đầy ám ảnh lại hiện ra trước mắt, lại là viên kem tan chảy dần, lại là Tuấn, lại là câu chuyện kỳ lạ ấy. Tôi đưa tay gỡ chiếc lá ra khỏi mái tóc mình…Trong câu chuyện ấy, tôi là lá chăng ?!

Cây.
Lá, cây và gió. Chẳng khó khăn để nhận ra tôi là cây và em là lá. Em rời xa tôi bởi một cơn gió vô hình, vô hình như sự kỳ lạ của em.

Lẽ ra lúc ấy tôi nên phản đối, không chấp nhận chia tay, nhưng tôi đã không làm thế. Nếu như vậy thì đó là lỗi của cây đã buông tay cho lá bay đi.
Nhưng tại em muốn chia tay, đó là do em, là do lá đã không còn muốn ở bên cây nữa.
Hoặc do lỗi của cả hai, bức tường vô hình giữa cả hai được dựng lên từ khi nào, nhẹ nhàng như gió, khiến cả tôi và em chẳng kịp nhận ra…

Chờ đợi câu trả lời, tôi nhận ra chính tôi cũng đang cần có câu trả lời. Cây yêu lá, nhưng nếu chiếc lá ấy không thuộc về cây, thì cũng không thể níu giữ, vậy thì tôi đóng đinh niềm tin và sự chờ đợi của mình làm gì?!

Bản kế hoạch cho tháng tới, tôi làm xong sớm hơn dự định. 25 tuổi, có thể là cái tuổi trẻ cho cuộc đời, nhưng đủ già trong tình yêu. Chiều tàn, rời khỏi công ty, bước qua những ô cửa kính buông dài ánh nắng hắt, bước trên những ô gạch màu loang lổ cố ý và đều nhau đến kỳ lạ, tôi chỉ hài lòng một nửa với những gì mình đang có.
Mùa này gió về nhiều và dữ dội, chụp vào đầu chiếc mũ bảo hiểm màu cam, tôi phóng trên chiếc xe ga quen thuộc, băng qua thành phố, để lại phía sau hàng cây dài. Gió cuốn, lá bay, chỉ có cây ở lại. Buồn nhưng không trách móc, không than thở, cây vẫn ở đó như là điều bắt buộc phải thế, như viên kem phải tan chảy. Chợt nhớ đến em, nhớ nụ cười kỳ lạ, nhớ cái cách “nói shock” của em, nhớ lá…

Một tuần tôi không nhắn tin cho em, thời gian lâu nhất từ khi tôi quen em. Căn phòng tối nhạt nhoà, trên tay là chiếc điện thoại được dán miếng đề can phát sáng, ánh sáng hắt hiu nhưng dịu nhẹ. Tin nhắn tôi send đi nhanh hơn tôi kịp nhận ra…

_“Dậy chưa? Lát anh qua đón em đi xem phim nhé?”
_“Lần này anh mời em với tư cách là gì đây?”
_“Bạn bè, không phải trước nay vẫn như vậy sao, bạn của tôi?!”

Một cơn gió thổi mạnh làm cánh cửa sổ gỗ sần sùi bật tung, bên ngoài kia đang dâng lên thứ ánh nắng nhẹ nhàng của ngày mới. Có thể bây giờ thì chưa, nhưng một ngày nào đó, dù xa xôi, cây sẽ lại có một chiếc lá khác, tôi sẽ lại chờ đợi, vì tôi là cây mà !!!

Gió.
-“Huy à, em có biết câu chuyện về lá, cây và gió không?!”
-“Em biết chứ, nó rất giống câu chuyện về hai người bạn của em …”- tôi nói rồi với tay đưa lên miệng một thìa kem bự, trước khi nó kịp tan chảy.
-“Vậy theo em, giữa cây, lá và gió, ai là người có lỗi ?!”
-“Em sẽ không nói ra đâu, khi nào anh trở thành người yêu của em anh sẽ tự biết, hi…”

Cuộc hẹn hôm nay khá thành công, tôi gặp một anh chàng dễ thương, nhưng hơi tò mò.
-“Nói cho anh biết đi mà…”

Tôi đưa lên miệng thìa kem cuối cùng, rồi quay mặt nhìn ra cửa sổ, cảm nhận cái vị lạnh tê tê của kem đang tan chảy…
-“Chẳng ai có lỗi cả, mọi việc vẫn luôn xảy ra đúng như nó phải thế…”

Ngoài kia, cây vẫn đứng lặng lẽ, gió vẫn thổi, và những chiếc lá vẫn bị cuốn đi … nhẹ nhàng …!!!


Hết
BunnyBoy