PDA

View Full Version : Mệt mỏi quá!


admin
03-06-2008, 11:45 AM
Đang vào mùa nên vất vả quá. Làm việc mờ cả mắt. http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/2.gif Tối nào trên đường từ chỗ làm về nhà anh cũng ngơ ngơ ngác ngác, hốc hác phờ phạc. Sáng nay bạn ở cabin bên cạnh bảo " Hôm qua tôi đếm thấy ông 14 lần thở dài". Đúng là càng ngày càng điên. Bữa trưa cũng ko ăn được tử tế, vừa làm vừa ăn http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/46.gif Weekend thay vì đú với bạn bè với hoặc ngủ thì giờ là bò lên vp làm việc. Nghỉ ngơi cũng chả an tâm vì ko làm hết hôm nay mai có thêm việc chắc chết. Shitty hơn, rất stress về tâm lý do sếp như thằng điên

Vấn đề rất củ chuối là: Anh về nhà chỉ muốn nghỉ ngơi, ko muốn nói chuyện với ai, muốn ăn xong, dọn dẹp xong là đi ngủ. Thế nên, anh rất dễ cáu gắt. Ai động vào là anh gắt ầm ĩ lên. Ngồi một tí lại bị nhờ vả lấy cái này, làm cái kia. Không làm thì sẽ bị quy kết là "Có nhờ hướng dẫn 1 chút cũng khó thế", blah..blah. Túm lại, chỉ muốn nghỉ ngơi. Chấm hết

Hay tại anh ko biết sắp xếp công việc? Nhìn đồng nghiệp ai cũng mệt mỏi như thế, mỗi người có nỗi bận tâm, lo lắng khác nhau. Nhiều khi được giao support thêm bên team này team kia (do có sự cố) mà anh (và 1 số người khác) cũng chả làm được bao nhiêu vì việc của mình còn ú ụ.

Hic, chán quá. Nghĩ đến cả đống công việc ngày mai, rồi thằng sếp điên điên là chả muốn làm gì nữa. Thực sư anh đang có áp lực tâm lý rất lớn. http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/12.gif

gayofCVA
03-06-2008, 06:46 PM
bác admin cứ bình tĩnh nhé. Ai đi làm cũng mệt lắm bác ạ.Cơ mà cáu gắt thì ứ chịu được

khatvongsong
03-06-2008, 11:10 PM
Trong xã hội hiện nay, việc nói và chấp nhận người đồng tính chẳng còn là chuyện ghê gớm; thậm chí bạn có thể còn phải làm việc cùng họ nữa. Và bạn biết không, dù giới tính của họ “có vấn đề” thì trong công việc, họ đáng là một đối thủ đáng gờm của bạn đấy.


Tâm sự của những người trong cuộc



Donald Picotte, một gay làm quản lý nhân sự, thổ lộ: “Các nhân viên trong công ty tin tưởng tôi bởi vì họ biết rằng tôi không bao giờ là mối nguy hiểm đối với họ. Với phụ nữ, họ cảm thấy tôi hiểu những vấn để của họ tốt hơn chồng hay người yêu của họ. Vì vậy, họ luôn cởi mở với tôi, họ biết rằng tôi không bao giờ đánh giá những chuyện mà họ tâm sự”.



Trong khi gay (đồng tính nam) thường bị coi là có tính cách phụ nữ, yếu ớt thì lesbian (đồng tính nữ) lại nam tính, mạnh mẽ, đặc biệt tính cách đàn ông của họ càng được phát huy nhiều hơn khi làm việc trong lĩnh vực của nam giới.



“Những nữ nhân viên cảnh sát đồng tính thường được đồng nghiệp nam đánh giá là có tính cách mạnh mẽ và khoẻ hơn so với những nữ cảnh sát bình thường khác trong đội và được coi là “những người đàn ông” trong đội”, Michèle Fournier, nhà tội phạm học có đề tài tiến sỹ về những kinh nghiệm đồng tính trong lực lượng cảnh sát và quân đội cho biết.



Mélanie Fortier đồng thời cũng là một lesbian. Cô chia sẻ: Khi mọi người coi cô là người mạnh mẽ chứ không yếu đuối giống phụ nữ thì cô cảm thấy rất thoải mái. “Cả đồng nghiệp nam và nữ đều thân thiện trêu đùa về giới tính của tôi. Họ biết rằng khi họ đùa như vậy sẽ không làm tôi tổn thương. Hơn nữa, tôi cho rằng những lời đùa như vậy giúp tôi hoà nhập với mọi người trong đội”.



Phụ nữ thường dễ kết bạn với những người bạn gay. Tuy nhiên, nam giới lại khó có thể tạo mối quan hệ tốt với những đồng nghiệp lesbian. Nhà xã hội học Pascal Lepine, một gay, cho biết: “Những nhà quản lý nhân sự tại các công ty ở Quebec (Canada) nhận thấy rằng nhân viên đồng tính luôn mong muốn thiết lập mối quan hệ với mọi người và cố gắng trở thành một phần của đội. Ví dụ, đồng nghiệp gay thích sắp xếp các bữa ăn trưa và sẵn sàng phục vụ mọi người”.



Lợi thế của những nhân viên đồng tính



Pascal Lepine nhấn mạnh, gay và lesbian có khả năng đặc biệt đọc được suy nghĩ người khác. “Họ không ngừng phán đoán những phản ứng và thái độ của đồng nghiệp. Từ đó, họ có thể đọc được những suy nghĩ và thích giao tiếp với những đồng nghiệp cởi mở”.



Gay và lesbian thường rất giỏi thích ứng với sự thay đổi, thậm chí họ còn chủ động tạo nên sự thay đổi đó, họ thích khơi mào mọi điều. “Các sếp để ý thấy rằng nhân viên gay rất giỏi trong việc đưa ra vấn đề và chia sẻ quan điểm”.



Ngoài ra, những nhà quản lý còn quan sát thấy rằng gay và lesbian thường có khả năng biết trước tương lai, họ biết những quyết định của họ sẽ ảnh hưởng như thế nào đến cuộc sống. Steve Foster, chủ tịch của hội đồng gay và lesbian ở Quebec cho biết: “Gay và les dễ dàng tiên đoán những hậu quả từ những quyết định nghề nghiệp mà họ đưa ra trong khoảng thời gian ngắn hạn, trung hạn và dài hạn”. Những khả năng đó của bản thân người đồng tính là một tài sản quý giá trong công việc.



Pascal Lepine đã biến giới tính thành lợi thế của bản thân. Với tư cách là chủ tịch phòng thương mại của hội đồng gay và lesbian Quebec, anh để mọi người trong giới kinh doanh biết sự thật bị gay của mình. Đôi khi anh cho rằng bị gay là điều may mắn với anh: “Tôi coi chuyện tôi bị gay như món quà mà Chúa đã ban tặng cho tôi. Trong công việc, phụ nữ tin tưởng tôi, còn nam giới thì không hề coi tôi là đối thủ”.



Tuy nhiên, 25% nam giới và 35% nữ giới được phỏng vấn không muốn tiết lộ chuyện đồng tính của họ nơi làm việc. Những người luôn che giấu này thường đợi đến khi họ có thời gian để tìm hiểu về môi trường làm việc và có những đồng nghiệp hiểu họ mới tiết lộ sự thật.



Trong cuộc sống công sở hiện đai, quan niệm của mọi người đã thay đổi rất nhiều với những người đồng tính. Những đồng nghiệp gay thường được ưu ái hoặc được khen là “rất hiểu tâm lý phụ nữ”, thậm chí còn hơn cả người yêu, chồng họ. Trong lĩnh vực nghệ thuật, như thiết kế thời trang hoặc thiết kế tóc, những người đồng tính thường rất sáng tạo, tiên phong và nhạy bén. Đây là một lợi thế rất lớn của họ.



Các sếp có hài lòng?



Những cặp vợ chồng les/gay mặc dù đang tăng trong xã hội nhưng họ không thể có con nên so với các cặp vợ chồng bình thường, họ không phải bận tâm đến con cái và có nhiều thời gian hơn. “Họ ngày càng có ít bổn phận, ràng buộc với gia đình hơn, do vậy, họ sẽ luôn sẵn sàng và linh động hơn cho các chuyến công tác”, Adam Mongodin, CEO của G-Force cho hay.



Còn quan điểm của Pascal Lepine về điểm này là: “Với thời gian dành cho gia đình ít hơn những đồng nghiệp khác, họ đầu tư nhiều thời gian vào công việc và luôn cảm thấy tự hào về công ty thuê họ”.



Ngoài ra, một vài công ty thuê nhân viên đồng tính với mục đích nhằm đáp ứng tốt hơn nhu cầu của nhóm khách hàng gay/les quen thuộc. “Ví dụ, một công ty du lịch muốn thuê nhân viên gay/les để phụ trách những khách hàng đồng tính. Do đó, công ty thường quảng cáo trên các phương tiện truyền thông của dân đồng tính”, một lãnh đạo của G-Force cho biết.



Theo Jacques Tricot, chủ tịch của Uỷ ban gay và lesbian, những công ty có nhân viên đồng tính chứng tỏ đó là một công ty cởi mở và công bằng. Do vậy, hình ảnh và vị thế của công ty đối với khách hàng và nhân viên được nhân lên rất nhiều. Cộng đồng gay có những khác biệt so với người bình thường, vì thế những người quản lý rất quan tâm đến việc thể hiện sự cởi mở của họ đối với những khách hàng gay, chính nhân viên đồng tính sẽ giúp công ty giữ và làm hài lòng những khách hàng les/gay.

AdamX
04-06-2008, 05:33 AM
Hị hị, Admin ở diễn đàn gì mà kém thế, phải biết chứng tỏ phong cách Adam cho bà con còn noi theo chứ. Ở nơi công sở, hãy chứng tỏ với những người xung quanh bạn là một người có khả năng làm việc, thực hiện mọi lời hứa một cách chắc chắn, hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao một cách đúng hẹn và đúng chất lượng cam kết. Nếu có khó khăn gì thì đừng tự gánh vác một mình, hãy biết chia sẻ với đồng nghiệp và với sếp bằng cách chỉ ra ngay những khó khăn đang mắc phải và chủ động đưa ra hướng giải quyết. Kỵ nhất trong công việc là cứ gặp khó khăn và đẩy cho người khác và không biết tự đưa ra cách giải quyết của mình. Adam đúng nghĩa phải là như vậy. Mình chia sẻ một vài lời khuyên cho Admin và các Adam nơi công sở khác nhé:

- Lên kế hoạch cho những công việc được giao (thể hiện tính chuyên nghiệp)
- Làm dứt khoát việc nào xong việc đó, không dây dưa kéo dài. (thể hiện sự cam kết)
- Không che dấu những khó khăn trong công việc (thể hiện tinh thần học hỏi)
- Có cái nhìn tíc cực trong mọi khía cạnh vấn đề (thể hiện thái độ làm việc tốt)
- Nên chủ động gặp sếp khi công việc đã hoàn thành hoặc có một giải pháp cho khó khăn trong công việc, tuyệt đối tránh sếp đến gặp mình khi công việc chưa hoàn thành và khó khăn chưa được tháo gỡ (luôn ở tư thế người có công)
- Làm gì thì làm, một ngày vẫn giành lượng thời gian nhất định cho Adamzone, hehehe :p
- Cuối cùng: dù là sếp hay nhân viên, tất cả các bạn đều được đón chào tại ngôi nhà chung Adamzone. Mong các bạn phát huy tinh thần Adam, không nói xấu người khác dù cho người đó ở trong hay ở ngoài diễn đàn nhé. [-X

Chúc các bạn vui. >:D<

tenth_adam
05-06-2008, 12:16 AM
oạch... nghe mấy lời khuyên của Adamx thấy hay wá. Học hỏi được vài điều. hihi. Thank_iu

khatvongsong
05-06-2008, 03:35 PM
Sáng 8h mới lò rò dậy, tắm rửa, chải chuốt đã gần 9h, lại phải đi làm rồi. Một ngày mới bắt đầu, dắt xe ra bon chen giữa phố phường đông đúc chật hẹp rồi cũng tới văn phòng. Mọi người đã đến đông đủ, ai cũng đang làm việc chỉ có mình tới trễ. Vào phòng chợt nhớ ra là chưa ăn sáng, thế là bật máy tính lên rồi chuồn ra hàng đầu phố ăn tạm bát phở. Ăn xong tất nhiên cũng phải uống cốc trà chứ nhỉ, lại ngồi uống ngâm nhi ly trà đá.

Hơn 10h lững thững vào văn phòng, nhìn cái lịch làm việc dày đặc mà phát ớn. Lại một ngày bận rộn. Thôi thư giãn đã, mình lại vào yahoo xem có ai online ko, vào mấy trang xxx xem có tin gì ko. Ai ngờ vừa bật nick sáng, năm sáu người nhảy vào hỏi thăm. Không trả lời cũng ko được mà trả lời thì mất thời gian, thôi đành phải nói vài câu. Đến lúc out ra nhìn đồng hồ đã 12h trưa rồi. Á á, mình chưa làm được cái gì hết à. Điện thoại các sếp giục, rồi mấy bà phòng kia gọi xuống địa bàn. Làm thế nào giờ, lại vắt chân lên cổ mà làm.

Cắm đầu vào cái máy vi tính, tắt điện thoại và bắt đầu làm việc. Sau bao nhiêu mệt mỏi, tập trung cao độ ngước lên đồng hồ đã 6h tối rồi. Các phòng ban đã ra về chỉ còn mỗi mình. Tối nay lại phải thức khuya làm việc rồi. Huhu

Công nhận là thời đại mới làm ăn cũng khác toàn làm ngoài giờ hành chính còn 8 tiếng công sở lại toàn chơi, hiih cũng may anh sếp dễ tính mà mình không làm kiểu thời gian hành chính, không thì đuổi việc từ lâu rồi.

Đi làm cũng vui mà cũng chán mất hết cái gọi là kĩ năng sống hay là khoảng thời gian thư giãn. Toàn là làm việc kiểu phản khoa học, ai dè giờ mình như cái khúc củi, người gầy còm nhom, chỉ có cái hay là không phải đeo bốn mắt. Hihiih cũng còn xinh trai chán. hehe

Đêm kết thúc vào lúc 1h sáng, khi công việc hoàn thành, mọi người đã yên giấc giờ mình mới đi ngủ. Thế là một ngày đã qua, ngày mai lại bắt đầu rồi, cứ thế tiếp diễn như guồng quay....

khatvongsong
08-06-2008, 10:46 AM
Mình đang có 1 băn khoăn thế này mong các bạn trao đổi với mình: Ở chỗ mình công tác mình thích 1 anh. anh này cũng rất hay có cử chỉ đáng nghi ngờ với mình nhiều khi làm cho mình bối rối như: ánh mắt, nụ cười, cử chỉ hành động ...mà đối với người khác mình để ý thấy thì anh ấy không có hành động lời nói như vậy. Mình thì luôn tỏ ra rất quý anh ấy. Mình nghĩ anh ấy chắc cũng nhận ra điều ấy. Nhiều khi anh ấy hỏi trêu mình: mình anh thấy thích không( khi chỉ có 2 người - những lúc ngồi xem TV).Nhưng anh ấy cũng nói chuyện là có dự định sắp cưới vợ! Thực sự bây giờ mình chẳng biết thế nào. trong mình bây giờ có câu hỏi: liệu anh ấy có giống mình không? Có thể anh ấy là Bi chẳng hạn??

Xin hỏi các bạn nào có cách nào chỉ mình check xem anh ấy có là Bi or G ko ?Xin cảm ơn!

tenth_adam
08-06-2008, 11:06 AM
Nhường lời lại cho bạn nào nhiều kinh nghiệm tư vấn tình yêu cho em tớ với nào.

khatvongsong
08-06-2008, 11:13 AM
cái này là KVS post lên thôi chứ ko phải trường hợp của KVS nha, hihihi

Cún
08-06-2008, 09:16 PM
thì a cứ thử ôm a ấy đi.... biết đâu :)

Luna'Boy
10-06-2008, 12:08 PM
hahah
đọc thấy méc cười ghia :))

Luna'Boy
10-06-2008, 12:09 PM
make an apoinment đi ............ hohoho

Lucio
10-06-2008, 01:27 PM
dễ lắm . kiss hắn 1 cái . dò thái độ ... em thữ gòi =)) ... dính đc pé Luna đó ;))

Luna'Boy
10-06-2008, 09:25 PM
ừa kis thử đi rồy ăn ............... giộng như tên Lu cì :))

canhchimlac
12-06-2008, 11:47 AM
Hành động (dáng đi, tác phong làm..) -> Ánh mắt (nhìn bạn một cách bất thường trìu mến, thiện cảm...) ...Thuận lợi với bạn là gần cự ly, các cụ đã nói: Nhất cự ly nhì cường độ mà, cự ly đã có vậy thì cường độ tấn công thử xem bằng cách: Rủ đi cà phê, đi chơi...một mặt khác tìm hiểu thông tin về người ta chẳng bạn bạn trai, bạn gái, người yêu ...Bước quan trọng là tâm sự về đêm ở trong nhà hi hi hi để hiểu người ta hơn và kết luận: Ồ họ cũng là người như vậy. Chúc bạn tìm hiểu kỹ và có kết quả ...

canhchimlac
12-06-2008, 12:37 PM
Canhchimlac xin tóm tắt lại Nhật ký trên như sau: Bắt đầu 8 h tắm rửa chải chuốt...->9 h xong đi ăn sáng uống nước->10 h vào văn phòng làm gì thì làm gì thì làm ->Out lúc 12 h trưa -> 6 h tối về -> tối việc đêm đến 1 h đêm.

Nhìn thời gian trên Canhchimlac thấy a chàng công sở này không hề siêu lười. Có chăng anh ta không biết sử dụng quỹ thời gian hợp lý trong công việc, a ta làm việc đến 1 h đêm mà. Nếu lười thì đã không làm như vậy đúng ko các bạn? Cần điều chỉnh quỹ thời gian làm việc khoa học hợp lý và hiệu quả công việc lại cao.

Mùa hè nên thức dậy từ 6 h. Thể dục vệ sinh 30 phút, ăn sáng và chuẩn bị tài liệu đi làm 30 phút. Đến cơ quan 7 h làm đến 11 h nghỉ.
Trưa 13 h 30 đến và làm đến 16 h 30 về chơi thể thao khoảng 1 đến 2 tiếng và ăn tối. Tối xem ti vi hoặc đi chơi dạo quanh đến 22 hoặc 23 h về đi ngủ. Sáng hôm sau lại như vậy.

Điều quan trọng là hiệu quả công việc hàng đầu có thể thời gian làm việc như vậy nhưng bạn không biết tận dụng và không biết bố trí hợp lý thì phải làm đến 1 ha đêm là phải. Việc không làm thì còn đó mà hi hi hi

Chúc các bạn bố trí quỹ thời gian làm việc ăn ngủ nghỉ vui chơi thật khoa học và hợp lý, tính hiệu quả cao.

pevit_2709
13-06-2008, 11:52 AM
đúng là nhật ký cóa khác ghi chép khá chi tiết nhưng chắc hok đầy đủ đâu ha ;))

skedunes_jinjin
13-06-2008, 03:50 PM
con mụ dzịt mún biết động tác ra sao lun hả mà kiu chưa đủ nữa =)) !!! anh này ngược đời wá nhỉ, giờ người ta làm việc thì anh này tung tăng , lúc mọi gnười nghỉ anh lại làm về đêm, giống người dơi wá =))

Be_Yourself
14-06-2008, 11:10 AM
KVS nói vậy chứ mình thấy cũng đâu có gì lạ đâu.Vấn đề là do công việc của mỗi người nên thời gian làm việc khác nhau thôi.
Bây giờ ít ai nhắc đến chuyện ngày làm 8h, bắt đầu từ 8h sáng đến 12h trưa và từ 1h trưa đến 5h chiều nữa.
Như mình vậy, sếp giao bao việc và ra thời gian hoàn thành còn làm nó khi nào và làm ở đâu thì sếp cho mình tự do. Thậm chí có tuần mình đi chơi xa cả tuần mà chẳng cần dùng đến ngày phép nữa vì mình điều hành mọi thứ trực tiếp qua đthoạii cả rùi. Vấn đề là hiệu quả công việc thui....
Hi hi.... nói thì nói vậy nhưng để có thể làm việc như vậy thì cũng cần phải có điều kiện và tùy vào công việc nữa. Tùy cách mình lựa chọn thui !

Quân Vương
16-06-2008, 11:14 AM
theo tôi nghĩ rằng tìm ra kết quả có quan trọng không? khi 1 người nếu như họ muốn công khai thì cũng kg cần tìm cho ra. còn nếu như họ vì lý do gì đó mà kg dám thể hiện mình, thôi thì hãy tôn trọng họ, đó là cách tốt nhất. KHÔNG NÊN DÁN NHÃN NGƯỜI NÀO ĐÓ QUA HÀNH ĐỘNG CỦA HỌ

khatvongsong
17-06-2008, 03:26 PM
theo tôi nghĩ rằng tìm ra kết quả có quan trọng không? khi 1 người nếu như họ muốn công khai thì cũng kg cần tìm cho ra. còn nếu như họ vì lý do gì đó mà kg dám thể hiện mình, thôi thì hãy tôn trọng họ, đó là cách tốt nhất. KHÔNG NÊN DÁN NHÃN NGƯỜI NÀO ĐÓ QUA HÀNH ĐỘNG CỦA HỌ

Có lẽ đúng thế, hữu xạ tự nhiên hương, người ta sẽ đến với nhau nếu co duyên nhỉ. Thôi để cho người ta tự nhiên, còn mình sẽ nhìn anh ấy ở xa xa...

hoaholy
17-06-2008, 03:34 PM
Nhạy cảm là tốt ... quá nhạy cảm lại hoá xấu ...

Thôi thì ... cứ để mặc cho duyên số đi ... ta cứ để cánh cửa khép hờ ... ai vô thì mời trà rót nước, còn ai hem vô thì ... "thây kệ" !!! Hihihi

khatvongsong
17-06-2008, 03:46 PM
thế KVS mời trà rót nước hoaholy tạm vậy, haha,

hoaholy
17-06-2008, 03:57 PM
thế KVS mời trà rót nước hoaholy tạm vậy, haha,

Thế à ... iem vào ngay ... Hihihi ...

khatvongsong
17-06-2008, 11:35 PM
bây giờ mận mới hỏi đào vườn hồng đã có ai vào hay chưa. hihihi mà avatar gì mà nghiêng ngả thế em, có cần anh giúp ko

Hà Duy Anh
18-06-2008, 11:53 AM
mận hỏi thì đào xin thưa....vườn hồng đã tỏ nhưng chả có ma nào vào :((

bebobebi
18-06-2008, 12:06 PM
câu này hình như của hồng vân thì phải. dạo này sao ít thấy chỉ đóng kịch wa ><

bebobebi
18-06-2008, 12:07 PM
hèn gì ông mưa lùn hoài ko lớn nổi. bị ăn sà beng hoài mà về cái tật vô duyên ><

Hà Duy Anh
18-06-2008, 12:07 PM
oè viết thư làm gì....gặp trưc típ hỏi tế nhị.......ví dụ nha

A: ê mày,,,,mày nghĩ sao về TGT3

B:..........


nếu nó hock fản đồi nó ca tụng thì tấn công thoai

còn nếu nó im lặng thì fải xét

còn nếy nó fản đối dữ dội thì thoai chạy chay

khanhvinhct
18-06-2008, 05:22 PM
Tất cả những gì khen ngợi Gay đều là CHÂN LÝ, hí hí! Mình thật tự hào vì mình là Gay!

Be_Yourself
19-06-2008, 10:38 AM
B_Y thì thích nói thẳng luôn... nhưng đừng làm người ta bị shock là được rùi.
Nhớ lại lúc B_Y "tỉnh tò" với trai lần đầu vui lắm.
B_Y nói thẳng luôn :"Tui thích ông nhưng nếu ông hok phải là gay thì tui sẽ giữ khoảng cách và tôn trọng tình bạn".
Nó trả lời :" OK, làm bạn ! Nhưng tui thích được ông chở và đi cafe với ông",
Ha ha ha vậy là 2 đứa thành 2 thằng bạn thân. Bây giờ nó đang đi du học bên US nhưng mỗi khi về, 2 đứa vẫn ôm nhau ngủ chung, B_Y vẫn chở nó đi vòng vòng. Làm tất cả chỉ trừ chuyện......đó.

Quân Vương
19-06-2008, 02:57 PM
hay vậy ta, kể cho anh nghe, anh chưa tung lên mạng kịp nên tự mình quẳng cáo cho mình luôn hém, Be_Y nha, phải tập chung thủy đi nha.

khatvongsong
20-06-2008, 12:14 AM
hôm nọ tự nhiên cậu ấy nhắn tin cho KVS, rồi KVS cũng nhắn tin lại. Chỉ nói chuyện bạn bè thôi vậy mà hôm sau đến công ty cậu ấy có thái độ khác rât lạ nhìn KVS ghê quá, rồi không thèm nói chuyện nữa. Chẳng hiểu sao mình có làm gì đâu

Be_Yourself
20-06-2008, 02:50 AM
@ QV : Anh ui ! hok thấy em viết trong dòng chữ ký ah! Tại cuộc đời bất công lấy đi người em iu thương nhất nên bi giờ ..... Hận rùi !ka ka ka

@ KVS : mình nghĩ là cũng nên dùng đến 1 chút lý trí để xác định chĩnh xác người đó có friendly with gay hay không trước khi "đẩy đưa". Thông thường mình dễ bị sai lầm vì nhận định không khách quan. Bởi khi bị 1 ai đó "ấn tượng" thì mình sẽ tự tìm ra trăm ngàn cách để đưa những hành động bình thường trở nên có vấn đề nhằm thuyết phục mình rằng họ là giống mình.
Đôi khi mình cũng bị sai lầm và khi đó sẽ tạo ra tâm lý bất an khi gặp người ta lần sau. hi hi chia sẽ kinh nghiệm với KVS vậy đó. Chúc bạn luôn vui vẻ

morgen
21-06-2008, 03:23 PM
Anh ấy mà ỡm ờ vậy thì em thử mấy đường cơ bản nhé:
- Gảy một bản Xonat nghe bùi tai là được.
- Cánh cửa lòng mình cũng hơi lộ, hơi hé mở một chút.
- Nếu thấy xuôi xuôi thì " hổ vồ" luôn.
Đây là chiêu " võ tàu " đấy em ạ thử áp dụng xem. Nếu thành công đãi anh caphê nhé!

Quân Vương
21-06-2008, 08:17 PM
câu nói của bạn đã làm cho rất nhiều GAY tự tin sống thât với chính mình đó. thank a lot

Quân Vương
21-06-2008, 08:20 PM
nghe cứ như là sắp bị nổ tung cái đầu vậy. tội nghiệp wé, thôi mai mốt chắc kg dám gọi đỉ65n thoại hỏi thăm nữa wé ihihhihiiiihih.Bửu BTX

Quân Vương
21-06-2008, 08:23 PM
sao cứ giống như là công nghệ cua trai vậy, không được à nha. biết đâu KVS có bf rồi thì sao? đốt nhà người ta à

hoaivan
21-06-2008, 08:32 PM
Làm quá giờ dễ bị stress

Cuộc khảo sát của các nhà khoa học thuộc Đại học Bergen (Na Uy) cho thấy những ai làm việc quá giờ dễ có nguy cơ bị trầm cảm và lo âu, theo Hãng tin ANI.

Để có kết quả này, các chuyên gia đã khảo sát trên 1.350 người làm việc quá giờ (từ 41-100 giờ/tuần) và khoảng 9.000 công nhân làm việc bình thường (40 giờ trở lại).

Các chuyên gia nhận thấy làm việc quá giờ đã làm tăng nguy cơ bị trầm cảm và lo lắng ở cả nam giới lẫn phụ nữ.

Cụ thể, nguy cơ trầm cảm tăng từ 9% ở nam giới làm việc bình thường lên 12,5% ở những người làm việc quá giờ trong khi tỷ lệ này ở phụ nữ tăng từ 7-11%.

Theo Thanh Niên

Lucila
21-06-2008, 09:26 PM
hjx hjx bị trầm cảm dễ chết lắm..
hjx hjx dễ có những suy nghĩ bậy bạ lắm.
hjx hjx thụ từ nay em chỉ ăn àa ngủ nhìu hem dám làm việc nhìu nữa hjhjhj

Be_Yourself
22-06-2008, 01:10 PM
@QV : Anh ơi cuộc đời mà. Biết đâu đốt nhà lá để xây nhà lầu thì sao. Kakakaka ! Nói vậy thui chứ anh đừng suy nghĩ sâu xa rùi..... bắt chước theo lời em nói nha.....hahahah

Be_Yourself
25-06-2008, 05:13 PM
Cho B_Y mạn phép nói lên 1 suy nghĩ của riêng B_Y nhe.
B_Y thấy là cộng đồng MSM nói chung và Gay nói riêng luôn muốn mọi người không kỳ thị nhưng chúng ta lại thích nổi trội hơn những người khác. Điều đó không có gì là sai nhưng có đôi khi lại làm quá và gây phản cảm.
B_Y thấy đa số những người được gọi là gay kín thường là những người sống rất bình thường cho nên người khác "không nhận ra" hay không kỳ thị.
B_Y nói vậy không có ý tiêu cực mà chỉ muốn chúng ta nên có hành động 1 cách có chừng mực và lịch sự thì đó cũng là 1 cách làm người khác giảm đi sự kinh miệt đối với mình.
Chúc các bạn luôn vui.

AdamX
25-06-2008, 05:41 PM
Trong nhiều trường hợp, cảm giác miệt thị lại xuất phát từ chính người trong cuộc, gọi là tự kỷ ám thị. Từ suy nghĩ đó dẫn đến tình trạng nhìn cuộc đời bằng con mắt khác và sự suy luận về hành động, lời nói của những người xung quanh lệch đi. Hãy tự tin là chính mình, tự hào bản thân mình là Adam và chủ động tỏ ra thân thiện, vui vẻ, hòa đồng với mọi người, không trở thành mối nguy hiểm đe dọa với người khác. Chủ động dùng điểm mạnh của mình để giúp đỡ mọi người (như tư vấn dùng mỹ phẩm, chăm sóc sắc đẹp...). Như thế các Adam sẽ có được sự tôn trọng của những người xung quanh.

PARADISE
27-06-2008, 12:06 PM
- Không phải tự nhiên mà mọi người lại kỳ thị, chính vì tác phong của mình mà mọi người mới không tán đồng, như mình không hề lộ hay ẽo lã, mọi người cũng không biết mình là gay nhưng mình đã chủ động nới cho mọi người biết mình là gay, lúc đầu thì mọi người tỏ vẻ rất kinh ngạc, nhưng rồi mọi chuyện cũng trở nên bình thường, thậm chí còn cởi mở hơn trước, họ hỏi về cuộc sống của mình, thắc mắc chuyện tình yêu của mình, rất nhiều vấn để mình đều chia sẻ thẳng thắn, với mình thì gay là đều bình thường.

khatvongsong
15-07-2008, 08:15 AM
Giữa một công việc mình yêu thích mà thu nhập thấp và công việc mình phải chịu nhiều áp lực mà lương cao thì nên chọn cái nào nhỉ. KVS đang rất phân vân chưa biết sẽ làm cái gì. Hiện tại đang KVS đã tốt nghiệp chính thức đại học, đã có 3 năm kinh nghiệm đi làm và giờ mới bắt đầu phải bước vào cuộc đời lập nghiệp. Trước đây vừa đi học vừa đi làm rất vui và thoải mái, tiền tiêu rủng rỉnh. Giờ thì đi lúc nào cũng eo hẹp đồng tiền, ví lúc nào cũng sạch bay. Làm thế nào bây giờ?

AdamX
15-07-2008, 09:34 AM
Câu hỏi này rất hay và nó luôn là đề tài bàn luận của nhiều đối tượng, nhiều thế hệ, nhiều tầng lớp xã hội khác nhau. Có mấy dòng tư tưởng chính như thế này:

1. Cuộc sống cân bằng

Người lựa chọn cuộc sống cân bằng (Work - Life Balance) là những người có xu hướng ổn định và không thích thay đổi. Đối với họ, sự ổn định và thoải mái có giá trị cao hơn những cái khác, kể cả thu nhập. Các công ty cũng cố tạo ra điều này như một phương cách để giữ chân nhân viên, tránh xáo trộn nhân sự. Những người lựa chọn cách này thường đã bắt đầu đứng tuổi, ngại thay đổi và muốn giành thời gian chăm sóc gia đình. À, còn nhiều thời gian lên AZ nữa.

2. Máu kiếm tiền

Đa số thanh niên năng động đi theo lựa chọn này. Với sức khỏe, sự năng động, nhanh nhẹn hoạt bát, họ chấp nhận thử thách của công việc để có mức lương hấp dẫn. Điều này giúp họ (a) có thêm kinh nghiệm làm việc; (b) thể hiện được khả năng và (c) có thêm thu nhập để sống sành điệu đúng theo giới trẻ. Những người này tuy bận những vẫn luôn cố giành thờ gian lên AZ, cả ngày lẫn đêm.

3. Không có lựa chọn

Người không có lựa chọn thì không phải bàn, làm việc gì cũng được miễn là có tiền và bớt vô công rồi nghề.

Chúc KVS và nhiều bạn trẻ khác có được lựa chọn cho mình.

Thân chào

canhchimlac
16-07-2008, 11:01 PM
Canhchimlac chia sẻ quan điểm của mình:

- Lập nghiệp bằng con đường học vấn là con đường dài và có nhiều khó khăn trước mắt nhất. Không ai nói học là sung sướng cả. Việc tốt nghiệp một trường nào đó kiến thức thu lại được không phải là các công thức toán học, hóa học...mà thực ra nó trang bị cho chúng ta một phương pháp luận để sau này những kiến thức đó sẽ là những nền tảng cho năng lực sau này: Năng lực = Kiến thức + Kinh nghiệm.
- Sau khi ra trường việc đầu tiên phải lựa chọn đó là công việc: Nếu làm đúng chuyên ngành thì sẽ có thể áp dụng những điều đã học (lúc đó nó trở thành phương pháp luận rồi) vào trong công việc, còn thời gian làm việc sẽ trang bị cho là kinh nghiệm giải quyết vấn đề sao cho khoa học và phù hợp với từng công việc và từng vị trí hoàn cảnh khác nhau. Còn không phù hợp với chuyên ngành đã học thì lại có một quá trình tích lũy từ các đồng nghiệp đi trước về cái mới cái lạ chưa biết chưa tiếp xúc hoặc có thể chưa làm cái đó bao giờ.
Nhiều khi ra trường kể cả đúng chuyên ngành nhưng kiến thức thực tế là một điều qua trọng đối với mọi người chúng ta.

- Khi có công việc rồi thì sẽ kéo theo công việc đó là thu nhập. Bây giờ trong trào lưu chung xã hội sẽ có các hình thức trả lương: Đó là lương thời gian: công việc có thể tương đối nhàn nhưng hưởng lương thu nhập có thể là thấp. Hai là lương sản phẩm có thể tương đối cao. Tùy thuộc vào từng đơn vị và vị trí công việc.

Một câu hỏi đặt ra rằng: Giữa một công việc mình yêu thích mà thu nhập thấp và công việc mình phải chịu nhiều áp lực mà lương cao thì nên chọn cái nào nhỉ Với câu này thì có lẽ rất nhiều người sẽ chọn công việc áp lực (áp lực có thể hiểu rằng: về thời gian, về công việc, về mối quan hệ trong một hệ thống ê kíp làm việc). Nhưng với áp lực này sẽ tạo ra cho những con người năng động, thích thử sức, có khả tồn tại trong mọi điều kiện hoàn cảnh. Nói đến đây thích nhất câu nói trong sinh học rằng: Thích nghi để tồn tại và phát triển. Hì hì hì dân sinh học mà.

Một số người sẽ chọn công việc nhàn nhưng có thu nhập thấp điều đó cũng dễ hiểu và đương nhiên xảy ra. Vì họ thích công việc đó, phù hợp với điều kiện , hoàn cảnh, tính cách và đương nhiên là phụ thuộc vào bản thân họ quyết định (điều này là đương nhiên vì tôi thích mà) hoặc có thể do các mối quan hệ mà họ có việc làm như vậy và họ chấp nhận.


Cái tôi của bạn thể hiện rằng: "Trước đây vừa đi học vừa đi làm rất vui và thoải mái, tiền tiêu rủng rỉnh. Giờ thì đi lúc nào cũng eo hẹp đồng tiền, ví lúc nào cũng sạch bay. Làm thế nào bây giờ?" Có nhiều người cho rằng khi đi học có tiền chu cấp của gia đình (lương cao hơn đi làm). Một xã hội luôn luôn vận động từng ngày, một xã hội có nhiều chuyển biến, có tiền mới có thể sống được. Ra ngoài đường là phải có tiền để chi tiêu mọi việc. Vì vậy việc đi làm vì nhu cầu cuộc sống phải vận động. Chung quy lại để có tiền phải biết vận động (có thể tay chân, trí óc...) có sáng tạo mới có phát triển. Phải làm và lao động thì mới có thể có thu nhập cao.

Quản điểm của Canhchimlac không khuyên bạn chọn việc nhàn dỗi, cũng không khuyên bạn chọn công việc có nhiều áp lực. Vì sao? Vì lẽ hiển nhiên bạn có hoàn cảnh riêng, có kiến thức học vấn chuyên ngành riêng, môi trường bạn làm việc riêng nên không thể áp dụng khuôn chuẩn mực cho bạn được. Bạn hãy lựa chọn cho mình một công việc chính và vài công việc phụ phù hợp với mình (phù hợp với sức khỏe, trình độ và hoàn cảnh của bạn). Có công sức bỏ ra bạn sẽ thu được thành quả. Có trí thì nên mà...Hãy rèn luyện cho mình bản lĩnh trong công việc cũng như học hỏi nâng cao trình độ nghiệp vụ hy vọng rằng bạn sẽ là một con người đa năng động trong mọi hoàn cảnh của xã hội.

Thân mến!

khatvongsong
17-07-2008, 08:51 PM
Thanks canhchimlac va Tenth Adam rất nhiều. KVS đã có được những chia sẻ rất quý báu của các bạn. Chúc các bạn một ngày tốt lành

MyTam
09-08-2008, 03:22 PM
Chào tất cả các bạn của Adamzone, chúng ta cùng nhau nói về lương và sự phân vân giữa việc chọn lựa làm cơ quan nhà nước hay là các công ty tư nhân của một số bạn là MSM đang làm việc tại một số cơ quan, công ty của Tp loại 1 nhé.

Theo tinh thần của Bộ Luật lao động thì tiền lương phải đảm bảo cho người lao động những nhu cầu tối thiểu nhất về ăn, mặc, ở, giải trí. Thế nhưng, với cách tính lương hiện nay, chỉ ăn và mặc đã “khấu trừ” gần hết, nhiều khi "thiếu trước hụt sau". Nhu cầu ở cho đàng hoàng và giải trí cơ bản thì vẫn còn là điều “đừng có mơ".

Nhà ở cho các bạn - chuyện xa vời vợi

Anh A, phó phòng thuộc "siêu" Sở ở Tp loại 1, lên chức thông qua thi tuyển, thâm niên công tác chỉ được 5 năm nhưng do có trình độ nên đạt điểm cao nhất kỳ thi tuyển cán bộ công chức Tp đã làm một phép tính toán mỗi tháng Anh có tổng thu nhập bình quân khoảng 1,6 triệu đồng.

Các khoản phải chi như xăng xe: 300.000đ; ăn trưa "bụi": 300.000đ/tháng (vì Anh là quê gốc ở Quảng Ngãi"; điện thoại di động sử dụng cực kỳ tiết kiệm cũng đã 200.000đ; tiền ăn sáng: 200.000đ; bút, giấy, uống nước: 100.000đ; trung bình tháng đi 01 đám cưới, đám hỏi hay tang lễ cũng mất thêm ít nhất 50.000đ nữa. Tổng cộng hết 1.150.000đ. Còn lại được 450.000đ với điều kiện không hề giao lưu bạn bè!”.

Tính xa hơn nữa, một MSM như Anh nếu không phải nuôi vợ, con thì một năm anh sẽ tiết kiệm được khoảng 8 triệu đồng. Như vậy nếu 30 năm (tính thời gian cống hiến trung bình tới lúc hưởng lương hưu) nếu anh không bị ốm, không cưới vợ, không nuôi con thì anh sẽ tiết kiệm được khoảng 240 triệu đồng. Chỉ với số tiền đó, việc có được căn nhà, dù là chung cư cho những người có thu nhập thấp cũng không đủ.

Chưa kể tới chuyện có bạn MSM nào mà cả đời không giao lưu với bạn bè không? Có bạn MSM nào mà không bao giờ thuê nhà nghỉ hay khách sạn? Bạn có nghĩ Anh không bao giờ mời cafe với nhiều bạn MSM của mình để cùng trò chuyện, tâm sự? Và có ai 30 năm không đau bệnh không? Như thế “căn nhà mơ ước” sẽ mãi mãi chỉ là chuyện viễn tưởng, chuyện của ước mơ nếu chỉ sống bằng lương và phụ cấp nhà nước quy định.

Đây là ví dụ điển hình cho một vị phó phòng của một sở thuộc đô thị loại 1 - chi phí đắt đỏ. Anh đã quá giỏi để tính toán chi tiêu trong 1,6 triệu ở cái TP loại 1 này.

Ngay cả đối với một vị trí quản lý cấp trung của cơ quan hành chính sự nghiệp như anh B: mức lương và các khoản phụ cấp hằng tháng được khoảng 4,5 triệu đồng (còn với các nhân viên bình thường khác chỉ vào khoảng 2- 2,5 triệu đồng). Gánh thêm một người mẹ hết sức lao động và một người cha bị tai nạn lao động do làm công tác bảo vệ. Anh nhẩm tính, để có được một miếng đất nhỏ thôi, chưa nói đến nhà cấp nào cả thì anh phải mất ít nhất là hơn 25 năm tiết kiệm tối đa, không vợ con và bản thân không được phép đau bệnh, và cả bố mẹ anh cũng phải khỏe mạnh hoàn toàn thêm 25 năm nữa...! Quản lý cấp trung còn như thế, nhân viên và cán bộ công chức bình thường bao giờ mới có được “chỗ ở” tối thiểu?

MSM tại các đô thị loại 1 nói riêng và của đa số tỉnh thành khác nói chung ở các cơ quan công sở đang đối mặt với rất nhiều khó khăn về chốn ở.

Thị trường trong nước tự do quyết định
Một điều bất hợp lý tồn tại trong khoảng thời gian dài mà không được giải quyết là chưa tách được lương cơ quan hành chính sự nghiệp với lương của các doanh nghiệp của nhà nước, đơn vị sự nghiệp có thu. Tất cả vẫn bị dồn chung vào một chỗ với hệ thống ngạch, bậc tính lương thâm niên mà ngay chính bản thân nó khiến khối quốc doanh không thể thu hút người giỏi được lâu, giữ chân người tài và càng trở nên quá khó trong vấn đề "chiêu hiền đãi sĩ".
Ngay bản thân tôi, năm 2005 vừa tốt nghiệp 01 học viện ra trường, đi làm tại cơ quan nhà nước hàng đầu thành phố, lương mỗi tháng được hệ số 2.34 nhân với 540.000đ + phụ cấp 200.000đ, tổng cộng là 1.463.000đ. Chừng này tiền thì tôi nghĩ mình không đủ trả tiền cơm và xăng xe đi lại, chứ đừng nói đến chuyện phụ giúp gia đình hay là giao tiếp. Thế là tôi ra đi, tôi không phải ra đi chỉ vì một lý do là lương thấp, mà có cái lý do đáng để ra đi hơn là những căn cứ trên những gì mình cống hiến toàn tâm toàn lực lại chỉ trả bằng một giá rẻ rúng, tôi và nhiều bạn trẻ không được tôn trọng trong công việc và giải quyết vấn đề lương thưởng. Chưa nói đến nhiều cái "xấu" còn tồn tại ở nhiều cơ quan nhà nước là "ekip", "sống lâu lên lão làng", "trù dập", "u khuất", "mập mờ", "chèn ép", ... và hệ lụy của nó vô cùng khủng khiếp.

Về thị trường, nhiều người nói vui “giá cả người ta theo thị trường còn tiền lương chúng ta thì theo bao cấp”. Giá điện, giá xăng, viễn thông... đều đã vượt đỉnh hoặc ngang ngửa với các quốc gia phát triển trong khi tiền lương còn lẹt đẹt với một mớ "nhập nhằng" cách tính không hợp tình hợp lý.

Chắc chắn một điều rằng có rất nhiều người thấy sự vô lý khi lãnh đạo cấp cao lương mỗi tháng cũng chỉ tầm 5 đến 6 triệu đồng; tổng giám đốc, chủ tịch hội đồng quản trị cỡ tổng công ty quốc doanh hệ số lương cũng chưa tới nổi con số chính, khoảng 4 đến 5 triệu đồng/tháng. Để hợp lý hóa thu nhập, buộc lòng các đơn vị phải đẻ thêm các khoản tiền phụ cấp để tiền lương hợp lý hơn.

Trong xu thế hội nhập và cạnh tranh quốc tế như hiện nay, đã đến lúc “tháo thừng cởi trói” cho các doanh nghiệp nhà nước, cơ quan sự nghiệp có thu. Lương cho viên chức khu vực này được thỏa thuận và điều chỉnh theo thị trường sẽ thuyết phục hơn, giữ người ở lại mà cống hiến tốt hơn.

MSM hiện đang làm trong các cơ quan nhà nước cần có cái nhìn đúng hơn về con đường tương lai của mình. Nếu các bạn nào có điều kiện kinh tế của gia đình vững chắc, nhận thức được rằng mình đam mê công việc hành chính nhà nước, sẽ cống hiến nhiều cho cơ quan tổ chức nhà nước và có thể có địa vị xã hội xứng đáng trong tương lai thì nên theo đuổi hết mình, lương là một trong những vấn đề đẩy các công chức trẻ ra đi nhưng nếu bạn không vì lương cũng nên ở lại.
Còn các bạn nào muốn tìm con đường riêng cho mình bằng cách tìm công việc ở các tổ chức tư nhân, các công ty TNHH và công ty cổ phần thì nên có định hướng rõ ràng. Chúng ta đang ở đâu? Chúng ta đang có gì? Chúng ta sẽ rời nhà nước và có việc làm ngay không? Ngay bây giờ ta chuẩn bị chuyên môn, nghiệp vụ, chuẩn bị tâm lý, tinh thần và ngay cả quan hệ ra sao để có thể làm ở các công ty ngoài nhà nước? Kiếm được thu nhập gấp nhiều lần, và tất nhiên chúng ta vẫn đang cống hiến cho đơn vị, đang cống hiến vì sự phát triển của đất nước mình là điều chắc chắn?
Mỗi chúng ta ai cũng có quyền lựa chọn cho mình một con đường đi đúng, nhà nước hay tư nhân không phải là vấn đề. Vấn đề là chúng ta làm được gì cho chúng ta, cho gia đình mình và xã hội này. Các bạn nghĩ sao về vấn đề mình nêu ra đây? Hãy cùng có ý kiến tham luận để mỗi bạn MSM khi bước vào ngưỡng cửa cuộc đời không phải vấp ngã, không phải băn khoăn và mất định hướng cho tương lai của mình. Hãy cùng nhau xây dựng Box Adam công sở các bạn nhé.
Chúc các bạn vượt khó và thành công!:fire:

MyTam
09-08-2008, 04:14 PM
Các bạn đồng tính nam đi xin việc, làm việc ... Những câu chuyện có đáng buồn?
Câu chuyện thứ nhất:
Cậu A tốt nghiệp trường Đại học Kinh tế ngành Quản trị Kinh doanh. Vừa ra trường thì A bắt tay ngay vào việc tạo các hồ sơ xin việc trên nhiều kênh khác nhau. Trường vừa cấp Giấy chứng nhận tốt nghiệp thì cậu lạch bạch với chiếc xe wave anpha "giả" đi xin việc. Vì là người ở tỉnh ra Tp trọ học và xin việc làm nên cậu phải vất vả nhiều trong việc chi tiêu số tiền bố mẹ gửi và đi làm thêm. Tuần đầu sau khi gửi CV đến các công ty không thấy ai gọi phỏng vấn, cậu tiếp tục hoàn chỉnh hồ sơ. Tuần thứ hai, các công ty kinh doanh nhỏ lẻ gọi cậu đến hỏi việc, nhìn thấy công việc chỉ là bưng bê kê dọn và chở hàng, thế là phải tiếp tục cuộc hành trình. Ba tháng lại trôi qua, cậu được một công ty kinh doanh bia và nước giải khát về làm nhân viên nghiên cứu và phát triển thị trưởng ở tỉnh khác. Vì nóng lòng muốn có việc làm, cậu phải nhận việc và lên đường. Ở tỉnh cậu đến, vì muốn có bạn share tiền nhà nên có mời một cậu bạn học 1 trường Cao đẳng đến ở chung, thông qua việc "rao" trên internet. Thế là sống chung với nhau suốt 1/2 năm trời, cậu nảy sinh tình cảm với bạn mình. Đến tết thì cả 2 cùng về quê. Bao vui buồn một năm cũng qua đi, cậu A về nhà có quà cho bố mẹ, những giọt nước mắt rưng rưng trong khóe mắt 03 người. Bố mẹ nghĩ thầm con mình trưởng thành rồi.
Nghỉ được 4 ngày lại trở ra thị trường ở tỉnh. Ngôi nhà trọ vắng đi người bạn, người đã mượn cậu 2 triệu đồng để đóng học phí sau thời gian sống và tin tưởng nhau, một máy vi tính của cậu A mua lại của 1 cửa hàng đồ vi tính cũ bị mất đi và người bạn của của cậu cũng không còn liên lạc được. Mất tiền do tin tưởng bạn, mất tài sản giá trị duy nhất cậu A có được, lại buồn cho tình bạn hai người vì vậu A đã có ý thương người bạn của mình hơn mức bình thường vì quan tâm và cái ít nói của cậu ấy. Tìm đến trường thì đã kết thúc khóa học. Cậu có ý định bỏ việc đi về. Thế nhưng khi chỉ mới nghe cậu thông báo qua điện thoại xin về lại thành phố, cán bộ Nhân sự của Công ty đã có lời chỉnh cậu rằng "nếu em về thì em sẽ bồi thường hợp đồng vì thời hạn em làm việc ở tỉnh là 1 năm, em chưa đủ thời hạn để về", "nếu em làm vậy thì khó cho phòng Nhân sự trong việc giải quyết chế độ lương, thưởng và sự trong sạch của hồ sơ". Mới đến đây thôi, cậu ta đã rút lại lời nói và lại tiếp tục đi làm, rồi phải gồng lưng làm miệt mài để dành dụm tiền để chuẩn bị cho việc học thêm Anh văn và vi tính để tìm cơ hội việc làm mới"...
MSM tin người quá sẽ thiệt thòi, chuyện này cậu A kể tôi nghe trong nước mắt nghẹn ngào khi tôi ra tỉnh thăm cậu tháng 10/2006.

Câu chuyện thứ hai:
Cậu B là sinh viên vừa mới ra trường, chân ướt chân ráo, bất kể tấm bằng đại học đỏ chói loại khá cậu đi tìm cho mình một chỗ làm tốt cũng phải đổ nhiều mồ hôi, lắm khi cả những giọt nước mắt thất vọng vì cậu có ngoại hình không bắt mắt, lại có dáng đi không được "con trai".
Chiến dịch rải hồ sơ và... chờ đợi bắt đầu

Ngày đầu tiên cậu B ngồi với tôi ở quán nước dừa, cùng nhau kể về những cái ngày xưa, kể về những mối tình đã trải cùng các bạn nam thời đại học, nồng ấm và vô cùng thỏa mái. Ngày mai cậu đi Trung tâm TP để tham gia phỏng vấn.
Tối hôm đó, tôi về nhà cậu và xem bộ áo quần của cậu chuẩn bị cho buổi phỏng vấn sáng ngày hôm sau. Tôi thấy cái áo sơ mi trắng và quần tây xanh đen trông lịch sự, sinh viên lắm nhưng hơi bạc màu. Vì người ốm, lại đi cái tướng hơi "ẹo" nên tôi dặn dò rất kỹ để cậu thêm tự tin và có bước chuẩn bị tốt cho ngày mai. Còn đôi giày, cậu định mang đôi giày tây quá khổ và quá cũ của bố vì cậu đi học chỉ bằng sandal hoặc dép lê. Tôi lấy xe chạy về nhà cầm đôi giày của mình sang kèm theo đôi tất cho bạn ấy mượn.
Hai đứa cùng nhau nói về buổi phỏng vấn ngày mai. Tôi thấy rõ ràng rằng cậu là người nắm vững kiến thức nghiệp vụ của mình.
Thế nhưng bạn có biết không, 9giờ30 sáng, kết thúc cuộc phỏng vấn ra về, cậu ấy trông buồn lắm, tôi biết rằng buổi phỏng vấn đã không thành công. Tôi gặng hỏi, cậu ấy bảo rằng, họ nói chuyên môn em rất tốt nhưng công việc này cần ngoại hình và phải chỉnh chu, còn em thì không đáp ứng được yêu cầu, không phù hợp với vị trí này. Hẹn em lần tuyển dụng khác.
Tôi cố gắng trấn an, thế thì có sao đâu, người ta nói vậy thì chắc đã có ứng viên phù hợp rồi, mình đi sau một bước. Nếu thế ta tìm vị trí nào phù hợp hơn. Cậu ta bảo rằng mình không buồn về ngoại hình, nhưng buồn vì mình không được như những đứa con trai khác, không đi đứng cho ra hồn, áo quần thì cũ kỹ. Nói chung quá tệ...và không tự tin đứng trước ai trong cuộc phỏng vấn...vì nghĩ mình "ẹo" giống con gái...!:^o
Bạn của tôi ơi, bạn có biết rằng những thứ này bạn sẽ không có lúc này. Và nhiều người họ thành công không vì họ có áo đẹp, quần sang, họ có vẻ đẹp mà ai cũng thích. Nhiều người đi lên vì chính trí tuệ và tình yêu vào công việc, sự tin tưởng vào tương lai. Và đặc biệt, MSM có số lượng người thành đạt rất lớn. Cậu hãy nhớ rằng, đừng bao giờ lùi bước trước một khó khăn, nghèo không phải là tội, xấu không phải là tội, MSM càng không phải là tội mà thiếu tự tin vào bản thân mình mới là cái "tội nghiệp" nhất.
Tối hôm đó chúng tôi lại nói chuyện. Một ngày không bình yên qua đi, lòng tôi trĩu nặng nhiều nỗi. Liệu một số bạn MSM chúng ta khó khăn như thế nào khi tham gia phỏng vấn ứng tuyển mà ngoại hình không đạt, tự tin không có đủ và mặc cảm vào bản thân mình là một người đồng tính nam?
Hãy cùng nâng tầm những bạn MSM còn mặc cảm vào bản thân mình để cùng giúp họ tự tin trong ứng tuyển và tìm được công việc phù hợp các bạn nhé...!

...:nhay:

nhokdenny
09-08-2008, 04:23 PM
có lẻ việc này xảy ra hơi bị nhìu...............
gặp hoài >"<

MyTam
10-08-2008, 10:01 PM
Câu hỏi này là một câu hỏi khó tìm ra một câu trả lời sự chung nhất cho tất cả mọi người. Theo quan điểm của mình, "giữa một công việc mình yêu thích mà thu nhập thấp và công việc mình phải chịu nhiều áp lực mà lương cao nên chọn cái nào" thì mỗi bạn cần có các nhận định về bản thân mình.
Thứ nhất: Bạn phải xác định được mục tiêu bạn cần hướng tới là gì? Bạn cần có những bước đi như thế nào?
Bạn nhận thấy mình cần tiền để trang trải cuộc sống, phụ giúp gia đình trong một giai đoạn khó khăn. Khi đó bạn sẽ vượt qua mọi khó khăn, vượt qua nhiều áp lực trong công việc để cuối tháng nhận được lương cao dù làm công việc mà không yêu thích. Nếu điều này xảy ra thì mình nghĩ bạn cứ chọn việc làm nào có lương cao đi để giải quyết những khó khăn trước mắt. Khi nào vượt qua giai đoạn khó khăn sẽ tìm cơ hội khác. Đi chậm nhưng không phải từ bỏ mục tiêu.
Nhưng cũng chia sẻ với bạn, làm việc không yêu thích thì bạn sẽ không phát huy chuyên môn của mình, nhiều khi bạn bị cuốn vào cái vòng tiền bạc và một nghề trái chuyên môn, bạn sẽ đánh mất mình, nhiều lúc bạn không thể thăng tiến trong tương lai, và mục tiêu lương cao của bạn cũng không đạt được. Bạn cần nhìn xa hơn nữa.

Thứ hai: Bạn là người chấp nhận luơng thấp để làm nghề mình yêu thích thì bạn phải nổ lực theo đuổi, khó khăn tài chính chỉ là những vấn đề bước đầu, nó sẽ giúp bạn có một tương lai tốt nếu bạn biết phấn đấu theo đuổi nghề của mình. Thành công trong lương lai là quan trọng. Trong giai đoạn này dù khó khăn về tài chính, vượt qua là nguồn sống của bạn hôm nay và trong ngày mai một cách mãnh liệt. Bạn có khả năng thành công rất cao.

Nói chung, chỉ có bạn mới biết mục tiêu bạn là gì, và bạn phải phấn đấu như thế nào. Tất cả các ý kiến đều là những chia sẻ quan điểm. Chính bạn mới nhận thức rõ mình và đi theo con đường mình chọn và phấn đấu vì nó!
Riêng đối với bản thân mình, mục tiêu của mình là vị trí quản lý nhân sự cấp cao, khi mới vào làm mình lương thấp, áp lực công việc rất lớn. Lẽ ra mình nghỉ việc vì thấy lương không cao, áp lực lớn, mọi người ganh đua nhau, chịu làm nhân viên thường xuyên bị sai vặt và giải quyết quá nhiều công việc cùng lúc. Nhưng vì mình được làm công việc mình thích và đúng chuyên môn nên mình cố gắng vượt qua giai đoạn khó khăn đó. Và hôm nay, công việc mình tuy có áp lực lớn, yêu cầu cao về tính chuyên nghiệp và hiệu quả nhưng mình đã được trả lương đúng theo năng lực, kết quả công việc. Hiện mình đang làm quản lý nhân sự của công ty, cấp trên của người quản lý cũ. Mình đã được đền đáp. Nhưng nếu có sự chọn lựa, dù kinh tế khó khăn nhưng mình sẽ quyết định chọn nghề mà mình theo đuổi và ước mơ vươn tới trong tương lai.
Chúc bạn có việc làm như mong đợi!

MyTam
11-08-2008, 11:39 PM
Một nhân viên mới cũng giống như một sinh viên mới tốt nghiệp. Bạn sẽ làm gì nếu mình rơi vào hoàn cảnh: phải làm những công việc bình thường, phải tuân theo sự sắp đặt của những người đi trước, những người có kinh nghiệm; đôi khi còn bị “ma cũ” bắt nạt nếu chẳng may gặp phải một người “quái tính”. Các bạn sẽ phải làm gì, chúng mình cùng trao đổi nhé!:-@

canhchimlac
12-08-2008, 12:02 PM
Một nhân viên mới cũng giống như một sinh viên mới tốt nghiệp. Bạn sẽ làm gì nếu mình rơi vào hoàn cảnh: phải làm những công việc bình thường, phải tuân theo sự sắp đặt của những người đi trước, những người có kinh nghiệm; đôi khi còn bị “ma cũ” bắt nạt nếu chẳng may gặp phải một người “quái tính”. Các bạn sẽ phải làm gì, chúng mình cùng trao đổi nhé!:-@

Canhchimlac cho rằng nhân viên mới có một đặc điểm khác sinh viên mới tốt nghiệp:
- Nhân viên mới có thể người vừa tốt nghiệp một trường nào đó và lần đầu tiên bước chân vào công việc mới của một cơ quan, doanh nghiệp nào đó...Điều này hiển nhiên đúng. Nhưng:
- Nhân viên mới còn có thể là người đã đi làm nhiều năm rồi nhưng do di chuyển vị trí công việc, vị trí địa lý, từ cơ quan, doanh nghiệp này sang cơ quan doanh nghiệp khác cũng có thể gọi là nhân viên mới của cơ quan mới.
Điều khẳng định cho thấy rằng:
- Nếu trường hợp 1: Mới ra trường tuổi đời trẻ, kiến thức chỉ là phương pháp luận chưa kinh luân qua thực tế, chưa có kinh nghiệm về cuộc sống thì sẽ có những điều khó khăn mà MYTAM đã nêu ra trong muôn vàn khó khăn và trở ngại khác. Trước mắt:
+ Trang bị cho mình một sức khỏe (có sức khỏe mới làm được việc) bằng cách luyện tập thể dục thể thao, tham gia sinh hoạt văn hóa văn nghệ, tự rèn luyện sức khỏe, hiểu biết về sinh hoạt tình dục, có dự phòng đối với nguy cơ lây nhiễm HIV và các bệnh về tình dục. (Cái gì chưa rõ Canhchimlac sẽ giải thích tiếp...)
+ Trang bị cho mình vốn kiến thức chuyên ngành về công việc của mình, không có kiến thức không làm được mọi việc. Kiến thức đó phải từ phương pháp luận học ở trường lớp kết hợp với kinh nghiệm của các anh chị đi trước và biến thành kiến thức của mình, cái này không thể một sớm một chiều. Dần dần từng bước một.
+ Trong quan hệ ứng xử và cư xử giữa mọi người thân thiện cởi mở, có sai lầm trong công việc, có thiếu xót là lẽ đương nhiên và coi đó là bài học để từ đó nhìn nhận và có hướng phấn đấu. Trong công việc có chí hướng tiến thủ, luôn học hỏi trau dồi kiến thức. Thế hệ trẻ mà MyTam.
+ Thể hiện tác phong của một người làm việc có khoa học: Từ thời gian làm việc, đến hiệu quả làm việc. Lấy hiệu quả làm thước đo công việc, đổi mới sáng tạo trong công việc trên cơ sở tham mưu của người đi trước.
Để làm được các điều trên không phải là dễ dàng trong chốc mắt, nó sẽ ngấm vào cơ thể chúng ta dần dần từng ngày từng ngày một. Qua một số bài học sẽ có nhiều kinh nghiệm. Thất bại là mẹ của thành công, nhưng đừng để thất bại nặng nề và gây ra hậu quả nghiêm trọng. Điều muốn nói là bài học kinh nghiệm từ cuộc sống trong mọi mối quan hệ.
Nghe chừng lý thuyết xuông đúng không bạn? Nhưng đó là kinh nghiệm thực tế mà khái quát lên lý thuyết bổ trợ cho lý thuyết.
Tổng kết: Kỹ năng = Kiến thức + Kinh nghiệm
Hãy là một người có kỹ năng trong công việc

MyTam
12-08-2008, 11:28 PM
Nói chung MYTAM rất tâm đắc với các chia sẻ này của anh SM. Thực tế như những người bạn của MYTAM chia ra làm nhiều trường hợp khác nhau. 03 trường hợp MYTAM xin nêu là:
Trường hợp 1: Hòa đồng rất nhanh vào môi trường làm việc mới. Rất lanh lợi trong việc tiếp thu kiến thực thực tế tại đơn vị. Có mối quan hệ rất tốt với lãnh đạo công ty, cái tinh tế được các bạn tận dụng rất tốt.
Trường hợp 2: Rụt rè, thiếu tự tin. Cứ nghĩ mình là người mới nên không dám làm gì, không dám nói gì, chỉ biết nghe và làm theo chỉ đạo, giao việc mà không cần biết việc mình làm có đúng chuyên môn hay không. Các bạn này thường rất khó khăn trong việc trình bày ý kiến của mình, trình bày quan điểm của mình và khó khăn trong phản hồi lại các thông tin chỉ đạo của cấp trên.
Trường hợp thứ 3: Thể hiện mình rất tốt trong việc tham gia các phong trào thể thao văn nghệ và các hoạt động cộng đồng nhưng về chuyên môn kém nên chỉ được lòng mọi người nhưng không được mọi người coi trọng.
Đây là 3 trường hợp các bạn sinh viên mới ra trường mà MYTAM muốn chia sẻ. Thực tế cho thấy thì là 01 sinh viên mới ra trường vào làm tại các đơn vị thì cần phải:
1. Có mối quan hệ công tác tốt với tất cả mọi người, không phân biệt lãnh đạo, nhân viên hay phục vụ. Tinh tế trong tất cả các quan hệ. Đừng bao giờ thể hiện mình một cách thái quá. Khiêm nhường ban đầu có lợi cho bạn nhiều hơn. Hãy để mọi người thấy hiệu quả công việc thực tế hơn là nói quá nhiều.
2. Có tinh thần chịu khó. Vượt qua khó khăn về quá trình thực hiện qui chế làm việc, khó khăn về tâm lý, nghiệp vụ và cả tài chính để làm việc.
3. Có tinh thần học hỏi những vấn đề mà mình chưa nắm tại đơn vị, học thêm các khóa học bổ trợ khác để làm tốt công việc hơn, tạo vị thế ban đầu cũng như tận dụng các cơ hội nếu có.
4. Tham gia các hoạt động của đơn vị phát động một cách tích cực và hiệu quả.
5. Biết tự đánh giá bản thân và thể hiện các thành quả của mình một cách tinh tế.
Mời các bạn tham gia thêm ý kiến nhé.

†™Vô Tình™†
18-08-2008, 10:27 PM
Mỗi ngày đến cơ quan làm việc của bạn là một ngày vui, bởi bạn luôn được sếp khen ngợi và nhận được những lời tán dương từ đồng nghiệp. Bạn “tỏa sáng” nhờ bạn có những yếu tố tích cực dưới đây.

http://www.danong.com/data/2008/08/18/14493939_73970378.jpg?ID=8/18/2008%202:49:39%20PM


Đáng tin cậy



- Đến đúng giờ. Báo trước nếu bạn vắng mặt hoặc đến muộn; và tránh nghỉ làm càng ít càng tốt.



- Làm như những gì bạn nói. Hoàn thành mọi nhiệm vụ đúng thời gian.



- Làm việc có tổ chức và giữ khu vực làm việc của bạn luôn gọn gàng sạch sẽ. Điều này sẽ khiến sếp hiểu rằng bạn đang kiểm soát tốt những gì bạn làm.



- Hãy cố gắng hết sức. Tự kiểm tra chất lượng công việc của mình.



Tiên phong thực hiện



- Tìm hiểu rõ công ty và những gì bạn có thể đóng góp. Khi bạn biết rõ vai trò của mình, hãy nghĩ cách mình có thể đưa ra những sáng kiến nào. Và bạn có thể làm được gì cho dù sếp có yêu cầu không đi nữa .



- Quan sát xem những công việc nào cần làm và giải quyết nó, nhưng phải chắc chắn rằng bạn không “tranh công chiếm quyền” của ai nhé.



- Có trách nhiệm với những gì mình làm.



- Học cách hoàn thành một công việc thật tốt



- Học thêm một kỹ năng nào đó giúp bạn nổi bật. Ví dụ, trở thành một người ai cũng tìm đến khi họ cần người đưa ra bước kiểm duyệt cuối cùng…



Trở thành một phần của cả nhóm



- Câu nói: “Đây không phải công việc của tôi” sẽ không giúp bạn đóng góp gì cho nhóm làm việc của mình.



- Nếu một đồng nghiệp nhờ bạn giúp đỡ, vậy thì ngại gì mà không làm nhỉ? Vì bạn sẽ học được nhiều điều mới mẻ, thêm vào đó lại giành được sự yêu mến của mọi người như một đồng nghiệp tốt bụng.



Linh hoạt và thích nghi



- Nhận thức được những gì bạn đang kiểm soát



- Sẵn sàng thỏa hiệp



- Chuẩn bị cho những điều không mong đợi



- Luôn học hỏi. Điều này sẽ giúp bạn giải quyết được những thay đổi.



Yêu cầu được giúp đỡ



Hãy nhờ giúp đỡ khi bạn cần. Nhận thức được giới hạn của mình là dấu hiệu của sức mạnh và sự trưởng thành của bản thân



Nếu bạn không biết, hãy hỏi. Không chỉ thể hiện việc cần có hiểu thông tin, bạn còn muốn nói rằng bạn luôn sẵng sàng học hỏi.

Theo đànông

kavil02
19-08-2008, 05:39 PM
hay hay............................................... ...................

kavil02
19-08-2008, 05:44 PM
đừng miễn cưỡng, đừng tạo cho mình con mắt thứ 3 mà mình không hề có. Cứ chờ đợi, ai kiên nhẫn nhất sẽ thắng. Với mình, 24t, chỉ cần nhìn sơ qua là biết liền, còn bạn thì có lẽ như ai đó đã nói, make a friendly meeting by chance di, giả bộ hum nay qua nhà ngủ chung được ko, vì nhà đóng cửa rùi, về khuya ba má lo.... sẽ biết thui....

kavil02
19-08-2008, 09:18 PM
Bạn già hay trẻ, nam hay nữ, da đen hay da trắng, được sinh ra trong nhung lụa hay xuất thân
nghèo khó... điều đó không quan trọng. Tạo hóa vốn rất công bằng, không phân biệt đối xử cũng
như thiên vị ai. Điều căn bản là tự thân mỗi người tự quyết định sự thành công của mình đến đâu.
Theo Brian Tracy - tác giả cuốn sách "Thành công tột đỉnh", các nhà kinh doanh xuất chúng,
những người theo thuyết vị lai dự đoán rằng nhân loại đang bước vào Thời đại Hoàng kim. Đây
có lẽ là thời điểm tốt nhất để bạn đạt được thành công lớn hơn, sự tự do, niềm hạnh phúc và sự
độc lập về tài chính.

"Tôi sinh ra ở Canada vào năm 1944. Bố mẹ tôi là người tốt và làm việc rất chăm chỉ nhưng
chúng tôi dường như chưa bao giờ dư dả. Khi lớn lên, tôi vẫn nhớ bố mẹ tôi từng nói đi nói lại
câu: “Chúng ta không thể mua nổi cái đó”. Cho dù cái đó là gì thì chúng tôi cũng không có khả
năng mua được. Bố mẹ tôi từng trải qua thời kỳ Đại Suy thoái và họ chưa bao giờ thoát khỏi nỗi
lo về tiền bạc", Brian Tracy viết.

Khi bước sang tuổi thiếu niên, lần đầu tiên ông nhận thức được rằng có nhiều gia đình khác sống
sung túc. Họ có nhà đẹp hơn, quần áo mới và ôtô tốt. Họ không phải lo lắng quá nhiều về tiền
bạc như gia đình ông, và có thể mua được nhiều thứ mà gia đình tôi thậm chí còn không dám
mơ. "Chính vào lúc này, tôi bắt đầu đặt ra câu hỏi: “Tại sao có một số người lại thành công hơn
những người khác?”, ông nói.

"Tôi bắt đầu băn khoăn tự hỏi tại sao có một số người kiếm được nhiều tiền, có các mối quan hệ
và gia đình hạnh phúc, sống trong những ngôi nhà đẹp và nói chung là tìm được nhiều niềm vui
và sự thỏa mãn trong cuộc sống hơn những người khác.


Khi câu hỏi này nảy sinh, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về nó, vì chính tôi đã lãng phí thời gian. Tôi
từng bị gọi là “kẻ thất bại”. Tôi trở thành một tên ngốc ở lớp. Tôi giao du với đám trẻ xấu. Tôi
luôn la hét ầm ĩ để cố gắng thu hút sự chú ý và cuối cùng, chẳng ai ưa tôi.

Người ta nói rằng mỗi người có một thế mạnh nào đó, ngay cả trong việc nêu gương xấu. Đó
chính là tôi. Tôi luôn được các bậc phụ huynh và thầy cô giáo lấy làm ví dụ để cảnh cáo: “Nếu
con/trò không thay đổi, con/trò sẽ có kết cục giống như Tracy”.

Khi 16 tuổi, tôi đã có phát hiện đầu tiên làm thay đổi cả cuộc đời. Một ngày, tôi bắt đầu nhận ra
rằng nếu tôi muốn điều gì đó thay đổi, thì điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân tôi. Nếu tôi
không thích sống trong bất hạnh, bị mọi người ghét bỏ và liên tục gặp rắc rối thì chính tôi phải
làm được điều gì đó. Tôi bắt đầu đi tìm câu trả lời cho câu hỏi: “Tại sao có một số người lại
thành công hơn những người khác?”

Sau khi bỏ học và làm công việc chân tay trong vài năm, tôi đã tiết kiệm được một ít tiền và đi
ngao du thiên hạ.

Tôi từng đi và làm việc ở hơn 80 nước trên sáu châu lục. Tôi đã lâm vào những tình huống và
trải nghiệm mà mọi người đều không thể tưởng tượng nổi. Tôi nghèo rớt mồng tơi, không có gì
để ăn và vô số lần đã phải ngủ ngoài trời ở các nước xa xôi.

Tôi từng được ở khách sạn đẹp, được ăn uống tại nhà hàng sang trọng ở nhiều thành phố lớn trên
thế giới. Có lúc, tôi đã là nhà quản trị cao cấp cho một công ty với số vốn lên tới 265 triệu đôla.
Tôi được gặp bốn vị Tổng thống và ba Thủ tướng. Sau khi đặt ra mục tiêu được ăn tối cùng Tổng
thống Mỹ, chưa đầy sáu tháng sau, tôi và vợ đã thực hiện được mục tiêu đó.

Nhiều năm trôi qua, mỗi khi nhìn lại, tôi đã học được rất nhiều bài học và một những bài học
quan trọng nhất là "Bạn không thể đạt được mục tiêu mà bạn không nhìn thấy. Bạn không thể
thực hiện được những điều tuyệt vời trong cuộc sống nếu bạn không có ý tưởng gì về chúng.
Trước hết bạn phải hoàn toàn hiểu rõ bạn muốn gì, nếu bạn muốn khám phá tiềm năng phi
thường bên trong con người bạn".

Tôi từng gặp và nói chuyện với nhiều người thành đạt và họ đều có một điểm chung. Họ biết
chính xác mình muốn gì. Họ đều hình dung rõ ràng về cuộc sống lý tưởng và thành tích muốn
đạt được. Điều này trở thành động lực mạnh mẽ thúc đẩy họ tiến lên. Việc nhận ra mục tiêu xuất
phát từ việc tập đặt ra mục tiêu ngay từ đầu.

Bạn phải quyết định xem cuộc sống của mình sẽ thế nào nếu bạn biến nó thành một kiệt tác.
Dưới đây là 7 yếu tố tạo nên thành công.

Sự thanh thản trong tâm hồn: Yếu tố đầu tiên và dễ nhận thấy trong bảy yếu tố tạo nên thành
công chính là sự thanh thản trong tâm hồn. Nó là điều tốt đẹp nhất của con người. Chính vì nó
mà bạn phải phấn đấu để đạt được suốt cả cuộc đời. Ở những thời điểm nhất định, bạn nên đánh
giá xem bạn đang làm tốt đến mức nào bằng mức độ thanh thản trong tâm hồn mà bạn có được.
Sự thanh thản trong tâm hồn chính là con quay hồi chuyển bên trong bạn. Khi bạn sống hài hòa
với những giá trị cao nhất và niềm tin tuyệt đối - khi cuộc sống của bạn hoàn toàn cân bằng - bạn
sẽ có được sự thanh thản trong tâm hồn. Nếu vì bất kỳ lý do nào mà bạn hạ thấp những giá trị
bản thân, hay đi ngược lại sự chỉ dẫn bên trong, thì sự thanh thản trong tâm hồn là yếu tố đầu tiên
bị ảnh hưởng.

Trong các công ty, sự thanh thản trong tâm hồn được đo bằng mức độ hòa hợp giữa các đồng
nghiệp với nhau. Những công ty có doanh thu và lợi nhuận cao là những công ty mà ở đó mọi
người đều cảm thấy bản thân tốt đẹp. Họ thấy an toàn và vui vẻ trong công việc. Họ có thể bận
rộn, thậm chí bị xoay như chong chóng với công việc nhưng họ lại cảm thấy thanh thản trong
lòng.

Nguyên tắc để đạt được sự thanh thản bên trong phải trở thành nguyên tắc tổ chức trung tâm
trong cuộc sống của bạn. Nó phải trở thành mục tiêu cao nhất, và tất cả các mục tiêu khác chỉ là
thứ yếu. Trên thực tế, bạn chỉ thành công khi bạn hạnh phúc, thỏa mãn và cảm giác khỏe mạnh,
nói tóm lại, đó là sự thanh thản trong tâm hồn.

Đã có lúc, ý tưởng nhằm vào việc đạt được hạnh phúc cá nhân đã khiến tôi rất bối rối và lo lắng.
Nền tảng tôn giáo của tôi khiến tôi luôn quan niệm rằng không thể quyết định hạnh phúc cá nhân
bằng sự lựa chọn và hành vi.

Ngược lại, người ta nói với tôi rằng, hạnh phúc chỉ đơn thuần là kết quả phụ của việc làm cho
những người khác được hạnh phúc. Nếu tôi hạnh phúc thì mọi người lại bảo rằng đó là do may
mắn. Còn nếu không thì đó là do số phận của tôi. Ý nghĩ đặt hạnh phúc là mục tiêu cụ thể của
bản thân bị coi là ích kỷ và thiếu lòng trắc ẩn.

Bước ngoặt quan trọng đến với tôi khi tôi học được hai điều.
Thứ nhất, tôi hiểu rằng, nếu tôi
không cố gắng giành hạnh phúc cho mình thì chẳng ai làm điều đó. Nếu mục tiêu trong cuộc
sống của tôi chỉ là làm cho người khác hạnh phúc thì tôi sẽ chỉ luôn vui cái vui của người khác.
Và tôi nhận ra rằng, việc cố gắng tổ chức cuộc sống của mình xoay quanh việc giúp người khác
hạnh phúc là một việc làm chán ngắt và không bao giờ kết thúc, bởi điều đó là không thể.

Thứ hai, tôi nhận thấy tôi không thể cho đi những gì mình không có. Tôi không thể khiến ai đó
hạnh phúc bằng sự khốn khổ của chính mình. Như Abraham Lincoln từng nói: “Bạn không thể
giúp đỡ người nghèo bằng cách trở thành người nghèo giống như họ”. Tôi nhận ra rằng, tôi
không thể làm cho người khác hạnh phúc nếu trước tiên, tôi không thể làm cho mình hạnh phúc.
Sự thanh thản trong tâm hồn là điều rất quan trọng đến nỗi nó phải trải qua quá trình phân tích
khắt khe. Nó từ đâu đến? Nó tồn tại dưới những điều kiện nào? Bạn phải làm gì để đạt được
nhiều hơn?

Nói một cách đơn giản nhất, bạn sẽ trải nghiệm được niềm hạnh phúc và thanh thản trong tâm
hồn mỗi khi bạn hoàn toàn thoát khỏi cảm giác tiêu cực, như sợ hãi, tức giận, hoài nghi, cảm giác
tội lỗi, oán giận và lo lắng. Khi không còn các cảm giác đó, tự nhiên bạn sẽ cảm nhận được sự
thanh thản trong tâm hồn, không cần phải cố gắng mới thấy được. Chìa khóa mở ra hạnh phúc là
phải loại bỏ hay ít nhất là giảm thiểu các yếu tố gây ra cảm giác tiêu cực hay căng thẳng.
Khi bạn đặt sự thanh thản trong tâm hồn là một mục tiêu và lên kế hoạch cho mọi việc bạn làm,
bạn sẽ không bao giờ mắc sai lầm. Bạn sẽ chỉ làm và nói những điều đúng đắn. Bạn sẽ cảm thấy
mình thật tuyệt vời. Sự thanh thản trong tâm hồn chính là chìa khóa mở ra điều đó.

Sức khỏe và sinh lực: Nếu như sự thanh thản trong tâm hồn là trạng thái tinh thần tự nhiên và
bình thường thì sức khỏe và sinh lực lại là trạng thái thể chất tự nhiên và bình thường của bạn.
Cơ thể bạn có thành kiến tự nhiên với sức khỏe. Nó có thể dễ dàng sản sinh ra rất nhiều năng
lượng nếu không có sự can thiệp về mặt thể chất và tinh thần. Và sức khỏe phi thường tồn tại khi
không còn bất cứ sự đau đớn, ốm đau hay bệnh tật nào. Thật tuyệt vời là cơ thể bạn được cấu tạo
theo cách mà chỉ cần bạn ngừng làm những điều nhất định, thì nó sẽ tự phục hồi, trở nên khỏe
mạnh và tràn đầy sinh lực.


Nếu bạn đạt được mọi thứ trong thế giới vật chất, nhưng lại bị mất sức khỏe hay sự thanh thản
trong tâm hồn, thì bạn sẽ có rất ít, thậm chí là không thấy vui với những gì đạt được.
Bạn hãy tưởng tượng bạn đang có một sức khỏe tuyệt vời. Bạn hãy tưởng tượng xem bạn sẽ thế
nào nếu bạn có một thân hình cân đối? Trông bạn thế nào? Bạn cảm thấy ra sao? Bạn nặng bao
nhiêu? Bạn ăn loại thức ăn gì và tập loại hình thể dục nào? Bạn làm gì, nhiều hơn hay ít đi?

Các mối quan hệ tình cảm: Yếu tố thứ ba của thành công là các mối quan hệ tình cảm. Đó là
mối quan hệ với những người bạn yêu thương, quan tâm và họ cũng yêu thương và quan tâm đến
bạn. Họ chính là thước đo bạn là người tốt đến mức nào. Hầu hết niềm hạnh phúc và nỗi bất
hạnh trong cuộc sống đều bắt nguồn từ mối quan hệ với người khác và chính nó giúp bạn trở
thành con người đích thực.

Đặc điểm cơ bản của một người hoàn hảo là có khả năng bước vào và duy trì các mối quan hệ
lâu bền với bạn bè và mối quan hệ thân tình với những người khác. Bản chất cốt lõi trong nhân
cách của bạn biểu hiện thông qua cách bạn sống hòa thuận với người khác và cách họ sống với
bạn.


Hầu như ở bất cứ thời điểm nào bạn cũng có thể xác định được bạn đang làm tốt đến mức nào
trong các mối quan hệ của bạn bằng một phép thử đơn giản: tiếng cười. Hai người, hay một gia
đình, cười với nhau bao lâu là thước đo đơn giản và chắc chắn nhất để biết mọi thứ đang diễn ra
như thế nào, khi một mối quan hệ thật sự hạnh phúc, người ta cười với nhau rất nhiều khi họ ở
cùng nhau. Và khi một mối quan hệ xấu đi, điều đầu tiên mất đi là nụ cười.

Điều này cũng đúng với các công ty. Các công ty làm ăn phát đạt và thu được lợi nhuận cao là
nơi mà ở đó mọi người cười đùa với nhau. Họ quý mến người khác và yêu thích công việc của
mình. Họ làm việc theo nhóm rất trôi chảy và vui vẻ. Họ lạc quan, cởi mở hơn với nhiều ý tưởng
mới, họ sáng tạo và linh hoạt hơn.

Độc lập về tài chính: Độc lập về tài chính nghĩa là bạn có đủ tiền để không phải lúc nào cũng lo
lắng về nó, như đa số mọi người vẫn thế. Tiền bạc không phải là nguồn gốc của mọi tội lỗi, mà
thiếu tiền mới là nguồn gốc của mọi tội lỗi.

Hơn 80% dân số bị ám ảnh với các vấn đề về tiền bạc. Họ suy nghĩ và lo lắng về tiền khi thức
dậy, khi ăn sáng và trong suốt cả ngày. Họ nói chuyện và nghĩ về tiền suốt cả buổi tối. Đây
không phải là lối sống vui vẻ và lành mạnh. Nó không đưa đến những gì tốt đẹp nhất bạn có thể
làm.

Tiền bạc rất quan trọng. Khi tôi đặt nó ở vị trí thứ tư trong danh sách các yếu tố của thành công,
nó là yếu tố cần thiết để đạt được ba yếu tố trên. Hầu hết mọi lo lắng, căng thẳng, băn khoăn và
việc mất đi sự thanh thản trong tâm hồn đều do những lo lắng về tiền bạc gây nên. Rất nhiều vấn
đề về sức khỏe cũng sinh ra từ sự căng thẳng và lo lắng về tiền bạc. Nhiều vấn đề trong các mối
quan hệ cũng bắt nguồn từ những lo lắng về tiền bạc, và một trong những nguyên nhân chính của
các vụ ly hôn là những bất đồng xoay quanh vấn đề tiền bạc. Do vậy, chính bạn phải phát huy
được năng lực và tài năng của mình tới mức độ mà bạn có thể kiếm đủ tiền để không phải lo lắng
về nó.

Các lý tưởng và mục tiêu đáng giá: Yếu tố thứ năm của thành công là các lý tưởng và mục tiêu
đáng giá. Theo Tiến sĩ Viktor E. Frankl, tác giả của cuốn sách Man’s Search for Meaning (Cuộc
tìm kiếm ý nghĩa của loài người), sự nỗ lực sâu thẳm trong tiềm thức của bạn là nhu cầu có được
ý nghĩa và mục đích trong cuộc sống. Để đạt được hạnh phúc thật sự, bạn cần có một cảm giác
định hướng. Bạn cần cam kết bằng một điều gì đó lớn và quan trọng hơn bản thân bạn. Bạn cần
cảm nhận rằng cuộc sống của bạn đại diện cho một điều gì đó, rằng bạn có những đóng góp quan
trọng đối với thế giới của bạn bằng cách này hay cách khác.

Hạnh phúc được định nghĩa như “sự nhận thức không ngừng về một lý tưởng đáng giá”. Bạn chỉ
hạnh phúc khi không ngừng làm được những việc thật sự quan trọng đối với bản thân. Hãy suy
nghĩ về các kiểu hoạt động và thành tích mà bạn thích thú nhất. Trong quá khứ, khi hạnh phúc
nhất, bạn đã làm gì? Loại hoạt động nào mang lại cho bạn cảm giác lớn nhất về ý nghĩa và mục
đích của cuộc sống?

Tự hiểu mình và tự nhận thức: Yếu tố thứ sáu của thành công là khả năng tự hiểu mình và tự
nhận thức. Trong suốt lịch sử, khả năng tự hiểu mình đã song hành với hạnh phúc bên trong và
thành tích bên ngoài. Cụm từ “Con người tự hiểu về mình” có nguồn gốc từ Hy Lạp cổ đại. Để
thể hiện mình tốt nhất, bạn cần phải biết mình là ai và tại sao mình lại suy nghĩ và cảm nhận theo
cách đó. Bạn cần hiểu được những thế lực và ảnh hưởng đã hình thành tính cách của bạn từ khi
còn nhỏ. Bạn cần biết lý do tại sao bạn lại phản ứng và hưởng ứng như vậy với con người và tình
huống xung quanh bạn. Chỉ khi bạn hiểu và chấp nhận bản thân, bạn mới có thể bắt đầu tiến bộ
trong các lĩnh vực khác của cuộc sống.

Hoàn thiện bản thân: Yếu tố thứ bảy của thành công là cảm giác hoàn thiện bản thân. Đây là
cảm giác bạn đang trở thành con người như bạn có khả năng trở thành. Nhà tâm lý học Abraham
Maslow gọi điều này là “khả năng thể hiện đầy đủ tiềm năng của mình”. Ông cho rằng, nó là đặc
điểm chủ yếu ở những người mạnh khỏe nhất, hạnh phúc nhất và thành đạt nhất trong xã hội của
chúng ta.

Việc xác định được bảy yếu tố tạo nên thành công sẽ mang lại cho bạn một loạt các mục tiêu cần
thực hiện. Khi bạn xác định cuộc sống của mình theo lý tưởng, khi bạn có đủ dũng khí để quyết
định chính xác những gì bạn muốn có, đó là lúc bạn đã bắt đầu quá trình khám phá khả năng
tiềm ẩn để đưa đến thành công. Ở các chương tiếp theo, bạn sẽ học được một phương pháp suy
nghĩ và hành động đã được chứng minh. Bạn có thể sử dụng phương pháp này để đạt được bất cứ
mục tiêu nào mà bạn đặt ra. Nhưng bước đầu tiên và quan trọng nhất là bạn phải biết bạn muốn
kết thúc ở đâu.


(Trích cuốn "Thành công tột đỉnh" do Công ty Alpha Books phát hành")

†™Vô Tình™†
19-08-2008, 09:39 PM
Với những bí quyết này sẽ giúp bạn có thể tìm ra cho mình phương hướng trong sự nghiệp của mình để có thể đạt được thành công trong cuộc sống.


http://www.danong.com/data/2008/08/19/14243427_sb10070016g-001.jpg?ID=8/19/2008%202:24:34%20PM


Hãy liên tục tìm ra các phương pháp để học hỏi.



Hãy tìm cách phát huy những gì làm được, rồi chủ động hài hòa với những ý tưởng mới bạn khám phá trong bí quyết 1.



Luôn hoàn thành công việc với niềm tự hào.



Trung thực với giá trị bản thân.



Cố rũ bỏ hết những áp lực, buồn phiền để dồn năng lượng cho công việc.



Tự chăm sóc bản thân thật khỏe mạnh.



Gắng hoàn thành công việc sớm để có thời gian thư giãn cùng bạn bè, gia đình, có cơ hội dành cho sở thích, hay công việc tình nguyện.



Hãy nhớ phải lắng nghe mọi người nói. Ngày nay, cạc vị giám đốc cần phải dạo quanh công ty và trò chuyện cùng cấp dưới và khách hàng.



Thiết lập mạng quan hệ giữa công ty với bên ngoài xã hội.



Hãy giao nhiệm vụ cho cấp dưới khi thấy thích hợp và ủy thác cho họ đảm nhiệm..

Theo đànông

DaoBee77_LuuKee83
19-08-2008, 10:04 PM
Nói gì đi nữa thì cần tinh tế, chịu khó là tốt rồi. Ít bạn tham qua quá nên mình dùng nick khác để đóng góp ý kiến để các bạn tham gia thêm cho vui!

DaoBee77_LuuKee83
19-08-2008, 10:05 PM
Nói chung thì ngày nay, tư nhân hay nhà nước đều khó khăn cả. Chi tiêu quá nhiều mà thu nhập thì ít ỏi...

PiereM
05-09-2008, 10:44 PM
Tất cả đều đổ cho 1 lỗi là cái đồng tiền Vn quá nhỏ.Cambodia trước đây nghèo hơn vn gấp mấy lần sau khi đổi mệnh giá đồng tiền đã trở thành nước giàu hơn vn(??) ko hỉu giàu hơn vì cái gì nhưng nói thật là nó cũng phát triển hơn...

Green Master
10-09-2008, 06:01 AM
Ứng xử nơi công sở

Người ta thường nói "người với người là bạn". Để ứng xử sao cho vừa lòng mọi người mà không gây ức chế cho bản thân thì bất kỳ ai cũng phải tự rèn luyện cho chính mình, chứ không riêng gì các sếp.

http://img201.imageshack.us/img201/8742/200806211849744xi2.jpg


Những bí quyết dưới đây phần nào giúp các sếp nhìn nhận và suy nghĩ lại cách ứng xử của mình với cấp dưới để tránh không khí làm việc nơi công sở trở nên gay gắt, căng thẳng.

1. Tránh "đòn phạt" nặng về kinh tế

Mọi người đều có lòng tự trọng cao và vì thế mà họ cần nhất là sự thoải mái trong công việc, cho dù tính chất của công việc là tốt hay chưa tốt trong mắt lãnh đạo. Mỗi khi cấp dưới của bạn mắc lỗi, sự cảnh cáo mang tính nhắc nhở nhẹ nhàng sẽ hiệu quả hơn nhiều so với cách "đánh vào túi tiền". Hãy ứng xử làm sao để họ cảm thấy "tâm phục, khẩu phục" mỗi khi làm sai điều gì đó.

2. Khen thưởng và ghi nhận chất lượng làm việc

Đây là cách thức quan trọng để động viên cấp dưới, nâng cao hơn nữa chất lượng công việc. Bạn cần dành những lời động viên, khích lệ với cấp dưới của mình và công nhận các hành động, nỗ lực và kết quả làm việc của họ. Khi sự gắng sức của cấp dưới được đền đáp đúng mức, họ sẽ cảm thấy thoải mái, hiệu quả công việc sẽ cao hơn. Khi đó, bạn đã thể hiện để họ thấy được sự nỗ lực cống hiến bấy lâu của họ đã được ghi nhận.

3. Thái độ lạc quan

Có thể tại một thời điểm nào đó, hoạt động của công ty bạn sẽ nhuốm một màu ảm đạm. Khi đó, để không ảnh hưởng tới thái độ làm việc của cấp dưới bạn cần giấu đi sự lo lắng đó bằng một ánh mắt khích lệ cấp dưới hay một nụ cười thật tươi với đồng nghiệp. Đồng thời, bạn cần chia sẻ những khó khăn đó với cấp dưới, tránh làm cho họ có cảm giác hoang mang và cùng tìm ra những giải pháp tối ưu cho doanh nghiệp.

4. Nhạy bén trong cách ứng xử

"Đối nhân xử thế" - ai cũng quen với câu nói này và ai cũng cần được đối xử một cách thân thiện. Là một lãnh đạo, khi đó quyết định của bạn ảnh hưởng đến toàn bộ tổ chức. Sự nhạy bén trong ứng xử của các nhà lãnh đạo chỉ cần thể hiện bằng một lời nói ân cần, trìu mến và quan tâm hơn đến cấp dưới quyền của mình.

5. "Luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu"

Chân thành lắng nghe ý kiến đóng góp của nhân viên, không nên mất kiên nhẫn khi nghe hay tỏ thái độ nóng lòng. Mỗi người có một nền tảng học vấn và văn hóa khác nhau, do đó, nếu bạn không thật sự lắng nghe và thấu hiểu, có thể bạn đã bỏ lỡ những ý tưởng hay từ nhân viên, góp phần vào việc phát triển doanh nghiệp mình.

Đối với nhân viên, việc lãnh đạo luôn thấu hiểu tâm tư, tình cảm của họ sẽ là một liều thuốc tinh thần để động viên họ cố gắng và tích cực làm việc.

Cuối cùng, hãy luôn nhớ một nguyên tắc rất cơ bản: "Hãy đối xử với người khác như cách bạn muốn người khác đối xử với mình".

Lê My

Green Master
16-09-2008, 12:49 PM
Sếp trẻ và hội chứng ‘nổ’

Dân kinh doanh đương nhiên phải "nổ" là sếp lại càng phải ‘nổ’. Nhưng cái sự khoa trương của các sếp trẻ hiện nay đôi khi chỉ để giấu thực tế bên trong khá ‘nhàu nhĩ’.

http://img292.imageshack.us/img292/1073/54868095ha5.jpg
Cho nhân viên 'ăn bánh vẽ' là điều thường gặp ở các sếp trẻ. (Ảnh minh họa)

Gặp là 'nổ'

Sinh năm 1980, quê ở Hải Dương, Hải khá có tiếng trong giới kinh doanh trẻ với vai trò của một marketing cho các công ty truyền thông và phần mềm. Tuy nhiên, thời gian gần đây, người ta lại thấy anh tất bật với cương vị chủ tịch hội đồng quản trị của một doanh nghiệp cung cấp dịch vụ phần mềm kế toán, nhân sự.

Gặp ai, anh cũng kéo lên bằng được văn phòng của mình ở khu chung cư cao cấp trên đường Láng Hạ rồi giới thiệu: ‘Đây, toàn bộ máy móc này đều do mình sắm cho anh em. Từ tiền thuê nhà đến trang thiết bị cũng gần tỷ’.

Thậm chí, Hải còn đưa bố mẹ, người thân ở quê, bạn bè đến cơ ngơi của mình để giới thiệu cái sự ‘hoành tráng’ của công ty. Cứ như một hội thảo, Hải trình bày cả slideshow về những cử nhân từng du học và 90% tốt nghiệp đại học của nhân viên, về những dự án đã và sắp triển khai.

Hè vừa rồi, gặp đồng nghiệp cũ, Hải kể mình đang theo những dự án tầm tiền tỷ của tổng công ty này, tập đoàn kia, sắp tới, nhân viên của anh sẽ đi du lịch nước ngoài chứ chẳng cần phải đi trong nước. Rồi ngoài việc trả lương cao gần gấp đôi các công ty nhỏ khác, Hải còn sắm cả xe máy cho nhân viên đi làm….

Minh thì khác, sinh năm 1985, trai Hà Nội, con nhà danh giá. Thấy bạn bè đứa làm trưởng phòng, đứa quản lý, năm 2007, Minh cũng máu lên rủ mấy cậu bạn lập hẳn một công ty kinh doanh giải trí trực tuyến.

Thuê một tòa nhà 4 tầng ở Đê La Thành, tuyển gần 15 người về làm. Cũng như Hải, Minh sắm sửa máy móc, bàn ghế từ giám đốc đến nhân viên đều mới toanh, bóng loáng, ai đến cũng phải ‘choáng’ vì nó quá sang trọng.

Thời gian đầu nhà chưa mua ô tô, Minh toàn đi làm và gặp đối tác bằng taxi. Mới đây, ông bố tậu một chiếc ô tô nhưng ít dùng, thế là mỗi ngày Minh quần áo là lượt lên xuống xe. Ai gặp cũng choáng vì trẻ thế mà đã có công ty với ô tô riêng rồi.

Mỗi tuần, Minh cùng cả văn phòng đi thác loạn khi thì Sầm Sơn, khi thì Đồ Sơn. Gặp ai, Minh cũng hồ hởi: ‘Vận may, công ty làm ăn tốt nên tội gì không cho anh em chơi’.

Đằng sau những 'tràng pháo nổ'

Người ngoài thì tấm tắc Hải là ông này giỏi, trẻ thế, chả có mấy vốn mà xây dựng được cái công ty ‘hoành tráng’. Nhưng, chỉ có những nhân viên dưới trướng của Hải mới nắm rõ lòng bàn tay cái sự hoành tráng của ông chủ mình. Mai-nhân viên thiết kể của Hải kể:

“Anh em chơi với nhau lâu, rồi anh ấy bảo lập công ty và mời về làm với mức lương cũng tốt. Lại nghe anh ấy kể tên các đối tác có vẻ cũng ‘cá kiếm’ nên em về luôn. Nhưng làm được một tháng, đến kỳ nhận lương thì được thông báo là ‘chưa lấy được tiền nên hoãn tháng sau’, cứ thế tháng sau lại ‘công ty đang khó khăn mong mọi người thông cảm’.

Chỗ quen biết, mình không muốn mang tiếng là người ta gặp khó mà mình lại bỏ đi nên đành chấp nhận sống cảnh không lương 4 tháng, cuối cùng thì cũng dứt ra được’.

Cũng như Mai, không ít người choáng ngợp trước cơ ngơi và những lời hoa mỹ của Hải về doanh số đã đồng ý bỏ công việc cũ để đến làm việc cho anh. Tuy nhiên, chỉ một vài tháng là sự thật lộ ra.

Ngoài việc nợ lương toàn bộ gần 20 nhân viên từ đầu năm đến nay, Hải còn phải bán nhà ở quê và vay mượn tiền của anh chị mình để dồn vào công ty. Xe máy thì 2 chiếc mua ở chợ xe, mỗi cái 3 triệu cho nhân viên kinh doanh đi. Doanh số to đấy nhưng tất cả chỉ là trên giấy tờ, chẳng biết bao giờ mới lấy được từ khách hàng.

Thế là, nhân viên ở lại thì ức chế vì không làm được việc, còn ai bức bối thì bỏ ra đi. Ông chủ trẻ dù chạy bạc mặt kiếm ăn từng bữa trưa cho nhân viên nhưng vẫn luôn luôn tự hào rằng: ‘Doanh số tốt và văn phòng thì hiện đại lắm, nhân viên lại đoàn kết, công ty anh nay mai cứ gọi là thành công rực rỡ’.

Với Hải, dù anh có nổ thì người ta vẫn thấy anh tất bật với đối tác, còn Minh thì chỉ thấy cậu khoác lác về thói ăn chơi của mình. Chuyện làm ăn Minh giao hết cho cấp dưới, từ chiến lược kinh doanh cho đến nhân sự, còn chuyện nhậu ở đâu, số điện thoại của em ‘cave cao cấp nào’, mua bút MontBlanc bao nhiêu tiền…

Mang được một cái hợp đồng khoảng 20 triệu về, kế toán lẫn thủ quỹ công ty Hải mừng khôn xiết. Thế nhưng, kiểm tra lại mới ‘choáng’ khi khoản chi của ‘vụ’ này chiếm 2/3 doanh số. Số còn lại thì phải mấy tháng nữa mới lấy được từ khách hàng.

Có nhân viên cũ của Minh bĩu môi: ‘Thằng đó làm ăn cái gì, toàn về nhà phá két mẹ mang đến cho nhân viên tiêu xài. Làm với nó thì chỉ có ăn chơi đàn đúm là giỏi chứ chẳng học hỏi được gì đâu, tương lai thì chả biết lúc nào phá sản’.

Chỉ vì những ‘ba hoa’ của các sếp trẻ mà không ít người đã bị ăn ‘bánh vẽ’, cứ bỏ công việc hiện tại rồi lao đầu vào đó làm để rồi khó mà dứt ra do vấn đề tình cảm. Và không ít bố mẹ đang bị con mình mang hết sản nghiệp vào thú chơi bời của mình.

Trong khi đó, ra ngoài, với những lời nói ‘vô tiền khoáng hậu’ một số sếp trẻ vẫn khiến người khác phải trầm trồ khâm phục.

* Tên nhân vật đã được thay đổi

Thủy Nguyên

Jade
17-09-2008, 08:47 AM
Hihi, thnx GM, bài viết cũng đúng đấy nhỉ?!

admin
17-09-2008, 05:38 PM
Đọc bài này, "hay" thì có hay nhưng cũng phải nhìn nhận lại cách viết bài của phóng viên:

Lướt qua một tý có thể thấy thế này:
"Hội chứng" có thể được hiểu là một tập hợp hiện tượng (thường ko tốt) xuất hiện nhiêù nơi ở nhiều người của một tình trạng, vấn đề xã hội (Từ điển tiếng Việt). Như thế nếu ta đối chiếu với bài báo này, thì có rất nhiều vấn đề:
- Cách giật tít: Không khác 1 cách câu khách rẻ tiền.
- Luợng mẫu: 2 mẫu là quá ít. Trong khi phát hiện thấy không ít tính tiết được tô vẽ không đúng sự thực.
Với lượng mẫu như thế để có một kết luận là "hội chứng" liệu có quá hàm hồ không? Phóng viên không chỉ là một người phản ánh hiện thực xã hội. Mỗi bài báo sẽ mang đến cho những đọc những cái nhịn, nhận thức khác nhau mà vô hình góp phần tạo nên nhân sinh quan của mỗi người đọc. Với ý kiến của tôi, những bài báo thiếu sự cân nhắc như này là không chấp nhận được, thậm chí đáng kinh.

Jade
17-09-2008, 06:54 PM
Hi Admin, mừng ghê bây giờ J mới được hân hạnh đọc bài viết của Admin. Admin quả thật sáng suốt, chắc gì mấy người sếp trẻ đã "nổ".
Àh J có việc này muốn hỏi Admin. Sao Admin thông báo vấn đề "timed out' khi connect sẽ chấm dứt muộn lắm là ngày 13/9 mà đến bây giờ J vẫn phải refresh mấy lần mới vào được forum vậy? Mà không chỉ máy ở nhà bị, máy công ty cũng bị vậy luôn.
J đãng trí lắm, sợ đôi lúc làm thơ lại quên save bài vào MS Work trước khi gởi thì sẽ bị mất thơ...buồn lắm. Nhờ Admin giúp đỡ nhé. Thnx. Hihi.

admin
18-09-2008, 02:01 PM
Dear jade,
Việc nâng cấp đường truyền của VDC đã khá hoàn thiện, đồng thời AZ đã ổn định hơn rất nhiều rồi.
Chúc bạn luôn vui và có những người bạn tốt, có những thời gian thật thoải mái tại AZ.

SuperKid
21-09-2008, 01:11 PM
Àh J có việc này muốn hỏi Admin. Sao Admin thông báo vấn đề "timed out' khi connect sẽ chấm dứt muộn lắm là ngày 13/9 mà đến bây giờ J vẫn phải refresh mấy lần mới vào được forum vậy? Mà không chỉ máy ở nhà bị, máy công ty cũng bị vậy luôn.
J đãng trí lắm, sợ đôi lúc làm thơ lại quên save bài vào MS Work trước khi gởi thì sẽ bị mất thơ...buồn lắm. Nhờ Admin giúp đỡ nhé. Thnx. Hihi.

Có nhiều nguyên nhân bị timeout, có thể do mạng (mạng tiệm do nhiều máy hoạt động cùng lúc), do host, hay trình duyệt web của bạn bị lỗi..v..v...
Phải chắc chắn bạn đang sử dụng trình duyệt FireFox 2.0 trở lên để có thể khắc phục một số lỗi khi dùng IE.

Thân ái.
Chúc bạn vui khi tham gia diễn đàn!

Jade
24-09-2008, 10:38 AM
Hi all,
Thanks bạn Mytam về vấn đề khá thực tiễn này,
Muốn đóng góp cho đất nước, muốn công hay tư, muốn sao cũng được...miễn là phải có tiền. Theo J nghĩ thì cứ đi làm công ty nước ngoài kiếm thật nhiều tiền cái đã rồi hãy nghĩ đến chuyện đóng góp. Ai bảo làm cty nước ngoài là không đóng góp cho xã hội? Mỗi tháng tiền thuế thu nhập của nhân viên cty nước ngoài thường khá cao vì lương cũng khá cao nên có thể nói rằng dù muốn dù không, họ cũng đóng góp cho phòng thuế. Mà đóng góp cho phòng thuế để làm gì nếu không phải là đóng góp cho xã hội? Đó là chưa kể khoản bảo hiểm xã hội chiếm 23% hằng tháng từ thu nhập chính, một khoảng đóng góp là chính mà sử dụng không được bao nhiêu. Thường sau 10-20 năm làm việc thì khoảng này được hoàn trả cho nhân viên theo luật nhưng hầu như trên thực tế không có trường hợp hoàn trả đầy đủ 100%, chỉ hoàn trả cho có hoàn trả.

cantho_xuavanay
24-09-2008, 10:49 AM
Mới đây chính phủ đã ban hành một quy định mới kể từ 01/10/2008 về phụ cấp 150.000 đ cho những người nghỉ hưu, hoặc đang hưởng chính sách và 90.000 đ/tháng cho cán bộ công chức có mức lương thực lãnh dưới 1,6 triệu đồng.

Điều này cũng cho thấy sự quan tâm đối với cán bộ trẻ, năng động..

Tuy nhiên với đà này thì đến 2012 có điều chỉnh mức lương quản lý nhà nước bằng với mức lương của doanh nghiệp nước ngoài và phi chính phủ như cam kết của Bộ lao động thương binh và xã hội không nhỉ?

Jade
24-09-2008, 12:31 PM
Bạn có thể tham khảo thông tin từ www.wikipedia.org, từ khóa GDP Vietnam để thấy sự chênh lệch.
Theo kế hoạch nhà nước thì thu nhập bình quân đầu người của VN hiện tại là khoảng 600 USD/ năm và sẽ đạt 1200 USD vào năm 2010 tức 100 USD/ tháng.
Trong khi đó, thu nhập bình quân của khu vực kinh tế tư nhân hiện nay vào khoảng 2400 USD/ năm tức 200 USD/ tháng.
Nếu chính phủ áp dụng tăng trợ cấp 90.000 VND/tháng cho những người có thu nhập dưới 1.600.000 VND hay 100 USD/ tháng, tức trợ cấp khoảng 6 USD/ tháng thì đến năm 2012, mức thu nhập của những người này là 100 USD + 6 X 4 = 184 USD/ tháng < 200 USD/ tháng.
Với 4 = số năm từ 2008-2012
Từ đó cho thấy, thậm chí ngay cả khi thu nhập của khu vực kinh tế tư nhân đứng yên với mức 200 USD/ tháng như hiện nay thì thu nhập của khu vực kinh tế nhà nước trong 4 năm nữa vẫn không bắt kịp...trong khi thu nhập của khu vực kinh tế tư nhân không ngừng tăng lên, không phải chỉ tính theo năm mà tính theo tháng.
Câu trả lời cho câu hỏi của bạn là không, nguyên nhân là vốn FDI dành cho kinh tế nhà nước còn quá thấp, không đủ cạnh tranh với nguồn vốn đầu tư áp đảo của doanh nghiệp nước ngoài. Chỉ tính riêng vốn đầu tư của 4 anh Singapore, Đài Loan và Hàn Quốc và Trung Quốc vào VN cũng đủ bằng với nền kinh tế 50 tỉ Úd của nước nhà.
Giải pháp cho tình trạng này là đóng cửa nền kinh tế thị trường, không ban giao với quốc tế và chỉ cho phép khu vực kinh tế nhà nước độc quyền nắm thị trường VN. Điều này thực hiện được khi VN rút tên khỏi WTO và trở lại xây dựng nền kinh tế bao cấp.
Vài lời thảo luận với bạn về topic này, J thấy nó thực tế và hơn cả thực tế nên mới trút phím tự xạ, mong cả nhà thông cảm và cảm thông.
J

solester
29-09-2008, 12:18 PM
Ở câu chuyện thứ 1 chả thấy ăn nhập gì với cái tên của topic hết! Hic...

Chuyện khó khăn trong việc đi xin việc là cái kho khăn chung chứ không riêng gì MSM. Bạn có một chuyên môn vững vàn, một ngoại hình chuẩn, chưa chắc bạn có thể dễ dàng xin việc ở bất cứ đâu vì còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố khách quan khác. Nếu bạn có gì đó khuyết điẻm ở bản thân, hãy cố gắng sửa chữa lại (tướng đi, cách nói chuyện,...). Không phải ở đâu cũng kì thị người đồng tính và không phải ai ỏng ẹo cũng là người đồng tính. <== Câu chuyện thứ 2.

thienthan80
29-09-2008, 11:15 PM
Có lẽ vậy. Không phải ai õng ẹo cũng là người đồng tính.

Nhưng dáng đi, giọng nói sẽ rất khó sửa.

Trước mình tốt nghiệp khoa sư phạm, một người bạn có nói với mình: Có lẽ cậu nên dạy Âm nhạc thì tốt. Mình biết cậu ấy nói về cái chất giọng cao vót của mình. Kể ra cũng hơi buồn.

Trường thứ nhất đến xin hợp đồng, người ta rất thíchcái cách tớ điều khiển lớp học. Nhưng tớ dạo ấy gầy, mà bản thân đã thấp rồi nên thầy hiệu trưởng nói: Cái tướng của cháu quá non, không phù hợp dạy học đâu.

Mình nghĩ đến cái bất công này, và cả 1 vài trường sau đó cũng đều từ chối với lý do na ná như thế.

Có lẽ phép màu hay sao ấy: Tớ ghét thể thao kinh kủng, nhưng tớ dạo ấy lại dậy sớm và chạy lên núi. (Hàng xóm mắt tròn mắt dẹt nhìn tớ cơ mà). Tớ ăn được và béo hơn. mặt to ra (Giờ cũng tròn vành vạnh như cái mâm) và bước chân cũng bdần dần không còn "đi một hàng" nữa.

2 năm sau, có thể nói tớ đã khác: béo hơn (tiếc là vẫn thấp như thế), và quan trọng là đã điều chỉnh được giọng nói trầm xuống. Tớ tự tin hơn trước đám đông và xin dạy được vào trường top đầu Hải Phòng.

Đến giờ nói chuyện với Hiệu trưởng, cô ấy nói: Cô thích ngay từ lần thấy cháu. Cái tướng của cháu nói lên cháu là ai.

Vậy đó bạn à. Mình nghĩ khi đi xin việc hay không, tự tin sẽ làm được nhiều điều. Những khiếm khuyết về ngoại hình sẽ làm cho mình nhụt chí, nhưng đó sẽ là cơ hội cải tạo mình. Phần lớn các sếp bây giờ đều biết xem TƯỚNG hay sao đó, họ chỉ thích những người khỏe mạnh, đậm người thôi. Còn các bạn thì sao?

thienthan80
29-09-2008, 11:26 PM
Có 2 cách:

- Nếu bạn KVS lầ người có tính kiên nhẫn, hãy chờ đợi. Đừng quá vồn vãm đừng quá mặn mà với những cái cười và ánh mắt ẩn ý của anh ấy... Người ta sẽ dễ bị chú ý nếu họ ko chú ý đến người ta.

Còn nếu KVS là người ưa mạnh mẽ. hãy tạo ra một cơ hội:

- Ông này, hôm nay tôi trúng quả đề. Mời ông một bữa say.

Và rượu, ít thôi, chủ yếu cố gắng kéo dài thời gian về khuya. Rồi giả say... Rồi những cái đụng chạm vô tình nhưng cố ý... rồi mệt....rồi khát nước...rồi trời nóng.... và kết quả mà...

Hihihihi Ý kiế này đc ko các bạn ???

†™Vô Tình™†
29-09-2008, 11:42 PM
trời anh TT80 rành ghê lun nha

chắc có kinh nghiệm từ trươc đóa >"<

thienthan80
30-09-2008, 10:16 PM
Ơ kìa. Đang mách bí quyết cho em ấy. Mà VT đã thử làm theo chưa. Đảm bảo ăn chắc đánh chắc đó. Chúc vui

†™Vô Tình™†
30-09-2008, 10:19 PM
VT hok có thích uống rượu bia ( mặc dù biết uống sáng say chiều xỉn tối lai rai thoải mái ;)) ) nên em ko có xài cách này dc

em xài cách đơn giản hơn nhìu >"<

thienthan80
30-09-2008, 10:25 PM
Nếu VT có cách gì khỏi tún kém tiền bạc mà vẫn biết người ấy có thương mình hay ko, em mách cho KVS biết đi, đồng thời anh cũng học hỏi nhìu điều. (Nhưng có 1 thứ bắt buộc phải mất, ít nhất là 3k)

MyTam
01-10-2008, 08:35 AM
Theo mình nghĩ, có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến việc CBCC trẻ rời cơ quan nhà nước ra đi, ví dụ như:
- Không đủ năng lực đảm trách công việc đòi hỏi tính chuẩn theo pháp lý;
- Không có đủ bản lĩnh để làm việc ở những cơ quan nhà nước, cảm thấy bị gò bó, có nhiều sức ép;
- Lương quá thấp và chính sách trợ cấp chưa rõ ràng;
- Có nhiều cơ hội việc làm ở khu vực tư nhân và có mức lương cao;
- Chưa nhìn thấy được tương lai, chỉ thấy hiện tại thì quá mệt mỏi.
....
Đó cũng là 1 trong số nhiều lý do mà các CBCC nhà nước ra đi, Tp Hồ Chí Minh đang là địa phương có số CBCC nghỉ ở khu vực nhà nước đông nhất: Theo số liệu thống kê của Sở Nội vụ TP.HCM, từ giữa năm 2003 đến cuối năm 2007 đã có hơn 6.400 cán bộ công chức xin thôi việc (riêng khối quản lý nhà nước, kể cả cán bộ công chức xã phường khoảng 700 người), chiếm tỉ lệ 6,15% trên tổng số cán bộ, công chức của TP. Trong số đó, công chức loại A (trình độ đại học trở lên) chiếm tỉ lệ 42,9%.
Nói chung tất cả các cơ quan nhà nước đang phải đối mặt với nạn "chảy máu chất xám" từ khu vực nhà nước sang tư nhân. Cốt lõi vẫn là vấn đề lương không đáp ứng đủ nhu cầu sống hằng ngày ...

MyTam
01-10-2008, 08:40 AM
Theo mình nghĩ, để nhận biết một người có giống mình hay không thì đôi khi mới gặp lần đầu là có thể cảm nhận được ngay, còn một số lớn các trường hợp khác thì phải qua tìm hiểu ở nhiều kênh khác nhau. Tuy nhiên, ở công sở thì cũng không nên quan tâm quá mức bình thường đến đồng nghiệp, như thế chẳng hay gì. Cú làm tốt công việc đi, biết đâu công việc sẽ đưa bạn gần người đó và hiểu người đó hơn thì sao nhỉ?!

morgen
02-10-2008, 10:47 PM
Anh Morgen lại nghĩ rằng mình làm việc gì cũng phải tự tin, nhất là khả năng và kiến thức của mình. Ngoại hình là một phần, nhưng tài năng vẫn là một điểm mà không ai có thể phủ nhận. Mạc đĩnh Chi ngày xưa xấu xí đến vua nước Việt còn chê, và vua Trung quốc cũng chê, nhưng rồi đều bị tài năng của ông thuyết phục. Lần đầu tiên anh đứng trên lớp giảng bài anh run lắm, tất nhiên hôm đó không thành công. Rút kinh nghiệm lần sau, anh uống một ly bia đủ để tự tin, hôm đó không ai biết là anh uống bia, anh giảng hay cực kỳ ( khổ thế phải nhờ đến bia hỗ trợ em ạ ) lần sau anh ngon lành, học trò thích anh lắm vì anh làm quen và thân ngay từ đầu, không còn run nữa và thành công vậy thôi.
Khi mọi người đi tuyển việc, nên đi lại trước gương xem xét tất cả từ quần áo, tác phong đi đứng và nên tìm hiểu kỹ về công ty của người ta, như vậy các em đã tự tin đến 70% rồi. Thế nhé nghe lời anh đi, thể nào cũng thành công.

canhchimlac
03-10-2008, 12:18 AM
MyTam đã đưa cho chúng ta đến với những muôn nẻo đời thường của MSM đi xin việc với những nỗi buồn, bước chập chững vào đời. Canhchimlac thấy rằng trong xã hội hiện nay nỗi buồn đó không riêng gì ở MSM mà là vấn đề chung của mọi người, mọi giới...Một cách tổng quát thì bước đầu tiên trong con đường lập nghiệp bao giờ cũng là gai góc, khó khăn, không phải là tấm thảm màu hồng được trải sẵn cho bước chân chúng ta đi trên đó.

Một kiến thức cơ bản chưa đủ để lập nghiệp.
Một tuổi đời chưa đủ chín chắn chiêm nghiệm cuộc sống.
Một hành trang kinh nghiệm là con số 0.
Một tri thức với lòng khát khao cuộc sống tốt đẹp mang trong lòng.
Một sức khỏe vốn quý để duy trì cuộc sống và phục vụ công việc
....
Các yếu tố đó cấu thành trong con ngưới đi xin việc, vui có khi ta lựa chọn được công việc phù hợp với chuyên môn và sức khỏe đáp ứng được đòi hỏi của công việc.
Buồn ư, có lẽ phần đại đa số cho rằng buồn vì sao ư vì rằng 5 yếu tố trên chưa hội đủ tầm.
Non nớt về kinh nghiệm sống sẽ cho giới MSM nhiều bài học phải trả giá vì cái nhiều khi không do bản thân ta mang lại. Đó là vấn đề khách quan.
Về chủ quan phải hội tụ: Tri thức và sức khỏe. Muốn nói gì thì nói phải chuẩn bị cho một kiến thức để làm một công việc bình thường đáp ứng cơ bản của người yêu cầu. Muốn vậy phải học trao dồi tri thức từng ngày từng ngày, rèn luyện thể chất, học ăn học nói học làm đẹp để có một tác phong làm việc khoa học và sáng tạo. Nếu hội tụ được các yếu tố đó thì MSM sẽ giảm thiểu được những chuyện buồn trong khi xin việc.

Vài lời chia sẻ cùng các bạn trên con đường lập nghiệp, đặc biệt con đường xin việc vì mưu sinh cuộc sống, dù thế nào đi nữa, có ý trí tự lực, có vốn kiến thức, có một sức khỏe sẽ có tất cả những gì ta có thể.

MyTam
03-10-2008, 01:31 PM
Đúng vậy, biết bao nhiêu khó khăn khi chúng ta bước vào cuộc đời. Khi chuẩn bị rời ghế một trường Đại học, cao đẳng, trung cấp, trường nghề hoặc nhiều khi là trường cấp ba, chúng ta đã phải nghĩ rằng mình sẽ làm gì để có thể kiếm tiền để trước hết lo cho bản thân, có thể lo cho gia đình mình mà nhiều khi quên đi chúng ta còn thiếu nhiều về kiến thức. Điều quan trọng chúng ta cũng cần giữ sức khỏe, giữ sự tự tin, lòng hăng say công việc và đi theo tiếng nói nơi trái tim mình để có đủ bản lĩnh vượt qua những khó khăn, thử thách trên con đường lập nghiệp, lập thân.

MyTam
03-10-2008, 01:50 PM
Một trong những giai đoạn nhiều thử thách nhất trong cuộc sống chính là lúc “chuyển đổi” từ học sang làm. Tác giả cuốn Ready or Not, Here Life Comes gọi giai đoạn này là những năm tháng “khởi đầu” và cho rằng, đây là điểm gặp gỡ của rất nhiều “nạn nhân” còn “non”.
Ông nói: “Rất nhiều bạn trong độ tuổi 20 thường có cảm giác bị bỏ rơi và rất đau khổ. Họ bắt đầu băn khoăn về giá trị tự thân và thường mắc những sai lầm ngớ ngẩn khi lựa chọn nghề nghiệp hay trong thời gian tập sự”.

Ông Levine gọi nỗi phiền muộn này là “sự chưa sẵn sàng với đời sống công sở”. Cũng theo ông thì việc người trẻ cảm thấy mình chưa đủ trưởng thành là điều hoàn toàn bình thường vì họ thiếu những kỹ năng, thói quen và quan điểm thực tế, thiếu sự nhìn nhận cụ thể về thế giới và thiếu những tư duy chủ chốt để khởi đầu công việc.

Vậy thì làm thế nào để không trở thành nạn nhân của “sự chưa sẵn sàng với đời sống công sở”? Hãy bắt đầu xác định rõ tính chuyên nghiệp của bạn trong 12 lĩnh vực mà theo Levine là rất thiết yếu để có thể đảm nhiệm tốt các yêu cầu của công việc.

Biết mình biết ta

Bạn có biết rõ những điểm mạnh và yếu của mình không? Những quan tâm, đam mê và các giá trị của bạn là gì? Bạn cần chắc chắn bạn đang theo đuổi công việc mà bạn thấy rất phù hợp với mình.

Có tầm nhìn xa

Bạn có biết công việc hiện tại của mình có những yêu cầu và đòi hỏi gì không? Bạn có thể phải lường trước mọi việc, lên kế hoạch và chuẩn bị cho những công việc và dự án cụ thể đó.

Tự thân vận động

Bạn có tham vọng, nghị lực hay sự lạc quan nào để khởi động sự nghiệp của mình chưa? Bạn cần biết tự động viên chính mình, làm việc độc lập và biết phương thức cũng như thời điểm để đón nhận những thử thách phù hợp.

Hiểu rõ về công việc

Bạn có khả năng hiểu rõ những yêu cầu sống còn cụ thể hay tiềm ẩn của công việc đang làm? Đừng hy vọng người quản lý sẽ nói tất cả mọi chuyện cho bạn, bạn sẽ phải tự mình đoán được khá nhiều yêu cầu mà công việc đặt ra.

Nhận biết các quy luật

Bạn có thể nhận thức được những vấn đề mang tính chu kỳ, những tiền lệ, quy tắc và cả những điều bất quy tắc nơi công sở? Tính chuyên nghiệp trong công việc phụ thuộc vào khả năng hiểu rõ những nội quy hướng dẫn từ thực tế và dùng kinh nghiệm để đoán trước tương lai.

Tư duy đánh giá

Bạn có thể đánh giá các vấn đề, cơ hội, sản phẩm và con người? Bạn cần biết ai và những gì mình có thể đặt niềm tin.

Xây dựng kỹ năng và thích nghi

Bạn có thể thu nhận, tiếp cận và áp dụng các kỹ năng cả “cứng” lẫn “mềm” một cách linh hoạt? Có rất nhiều kỹ năng bạn cần cho công việc bạn lại không thể học được trong nhà trường, hãy chú tâm tới những khả năng bạn cần phát triển để có thể thành công trong nghề nghiệp đã chọn.

Hiệu quả công việc
Bạn có thể liên tục làm việc và luôn duy trì một khả năng làm việc tốt, không tự mãn, kiên nhẫn, làm việc hiệu quả và có tổ chức? Các ông chủ luôn đánh giá cao những người có khả năng làm việc độc lập và luôn tạo ra hiệu quả công việc cao nhất.

Tư duy tích cực

Bạn có biết tổ chức, ưu tiên và giải quyết các vấn đề? Bạn có khả năng dàn xếp những xung đột và đương đầu với stress? Môi trường làm việc thường không thể đoán trước. Bạn cần có khả năng suy nghĩ và làm việc với tinh thần xây dựng và sáng tạo.

Giao tiếp

Bạn có thể diễn đạt sáng sủa ý tưởng của mình cả bằng cách nói hoặc viết? Để tạo được sự tín nhiệm, bạn cần phải biết cách “bán” chính mình và những ý tưởng của bạn.

Gây dựng đồng minh

Bạn có thể tạo ra những quan hệ đồng nghiệp tốt? Bạn cần được chấp thuận cũng như chứng tỏ được rằng bạn có thể hợp tác với những người trong cả vai trò của người lãnh đạo cũng như người phục vụ.

Biết làm “chính trị”

Bạn có biết làm thế nào để nuôi dưỡng mối quan hệ với những người có thể tạo ra ảnh hưởng quan trọng với tương lai của bạn như thế nào không? Bạn cần biết cách làm hài lòng sếp, các đồng nghiệp và những người có tiếng nói mang tính quyết định.

Không ai hoàn hảo trong tất cả mọi lĩnh vực, nhưng nếu bạn để thiếu hụt lớn một hoặc nhiều hơn trong 12 khía cạnh nói trên thì có thể bạn sẽ gặp những trục trặc. Phát triển bản thân trong các lĩnh vực này sẽ giúp bạn thành công trong công việc. Hãy nhớ rằng chỉ một tia sáng cuối đường hầm thôi cũng đã đủ đem lại cho bạn sức mạnh để kiên nhẫn thêm.
:fire: (Theo Dân trí)

AdamX
03-10-2008, 02:01 PM
Các bạn nghĩ thế nào nếu diễn đàn của chúng ta tổ chức các buổi đào tạo nhỏ, chia sẻ kinh nghiệm xin việc, kinh nghiệm làm việc, ứng xử nơi công sở cho anh em. Những cánh chim đầu đàn sẽ chia sẻ với những bạn chưa có kinh nghiệm cách thích ứng với cuộc sống? Nếu các bạn đồng ý, chúng ta sẽ có những buổi offline nói chuyện về đề tài xin việc, kiếm sống và quan hệ với xã hội. Các bạn cho ý kiến nhé.

MyTam
03-10-2008, 02:26 PM
Ồ, như vậy rất hay. Theo ý của Mỹ Tâm thì chúng ta nên có một buổi trao đổ tập trung vào 3 chủ đề: về cuộc sống XH, cuộc sống gia đình và công việc đối với các bạn MSM. Mỗi đề tài chúng ta sẽ có những chuyên gia nêu vấn đề và tiến hành thảo luận, trao đổi. Hiện nay tại diễn đàn cũng có rất nhiều bạn đã từng là những có kiến thức, nhiều trải nghiệm trong cuộc sống, cũng là những bạn từng đi xin việc, hiện đã đi làm và có nhiều năm kinh nghiệm. Vì vậy, nếu có buổi trao đổi cho các thành viên diễn đàn thì đúng là rất bổ ích, mong mọi người ủng hộ ý kiến của anh AdamX. Riêng Mỹ Tâm thì chỉ mới "chập chững" vào đời, dù làm 7 công ty trong vòng 3 năm, và hiện đang làm HRM của 01 công ty thuộc Ford nhưng hy vọng sẽ đóng góp chút ý kiến trao đổi với các bạn và cũng mong nhận được những kiến thức cũng như những kinh nghiệm quý báu phục vụ cho công việc và cuộc sống của mình. Các bạn ủng hộ ý tưởng này của anh AdamX nhé!

Jade
05-10-2008, 02:52 PM
Lãng tử trên thương trường
Một "gã" doanh nhân tóc dài rất nghệ sĩ; một "đối tượng phỏng vấn" có cách nói chuyện hơi… khác người, "quái quái" một chút nhưng lại làm người đối diện thấy thú vị. Đó là những ấn tượng đầu tiên khi tôi tiếp xúc với Hoàng Quốc Việt - Tổng giám đốc Nguyễn Hoàng Group, một "cái tên" đang rất "đình đám" trong làng công nghệ thông tin. Đến khi đi sâu vào trò chuyện với anh về việc kinh doanh, lại càng thấy có nhiều chuyện lạ lùng hơn: hình như những điểm khác người kia, "quái quái" kia của Hoàng Quốc Việt lại là những nguyên nhân góp phần tạo nên thành công cho anh trên thương trường…
Khác biệt tạo dựng thành công
Phóng viên (PV): Thông thường, người ta hay mở những siêu thị bán hàng tiêu dùng, anh lại đi mở những siêu thị chuyên bán máy tính. Lệ thường, người ta chỉ mở những bệnh viện dành cho con người hoặc động vật, anh lại mở bệnh viện cho máy tính, với đầy đủ phòng cấp cứu, khoa nội, khoa ngoại và cả… nhà xác. Nếu có khác biệt chỉ là bác sĩ mặc áo blouse trắng nhưng không đeo ống nghe thôi!... Rồi gần đây, Nguyễn Hoàng lại có thêm những sự kiện như Nguyễn Hoàng vào lớp 1, vào lớp 2, lớp 3, tức là: Xem kinh doanh như… đi học. Lại thêm 1 sự khác… người nữa. Phải chăng anh muốn người ta nhắc đến Nguyễn Hoàng là phải nhắc đến sự khác biệt?
Anh Hoàng Quốc Việt (HQV): Quan điểm kinh doanh của tôi là chỉ làm việc mà người khác chưa làm hoặc chưa làm được hoặc không nghĩ đến. Nếu mà có "lỡ” phải làm công việc mà người khác đã làm rồi thì dứt khoát phải làm tốt hơn, nếu không thì không làm. Vì khả năng bứt phá để tiết kiệm thời gian là khó khăn vô cùng khi thương hiệu hay mô hình đi trước đã có chỗ đứng rồi.
PV: Những sự khác biệt trước kia thực tế đã đem đến nhiều thành công cho Nguyễn Hoàng. Còn riêng sự khác biệt mới mẻ này, tức việc xem kinh doanh là đi học, hiện tại đã mang tới cho Nguyễn Hoàng thành công hay lợi nhuận gì chưa?
Tôi xem việc kinh doanh cũng như là việc đi học, học ngay trong công việc và hiệu quả kinh doanh. Và khi xem kinh doanh là việc đi học, tôi chỉ quan trọng 3 điều. Học là để thấy tầm nhìn của Nguyễn Hoàng là rất xa vì phải lên lớp 3, rồi lớp 4, lớp 9, lớp 10, rồi đại học, rồi sau đại học, rồi tu nghiệp nước ngoài rồi còn học chuyên ngành nữa chứ! Học là để thấy rằng thành công hay thất bại trong kinh doanh không phải là quan trọng nhất mà phải là “Thành Nhân” và thấy mình trưởng thành hơn sau mỗi năm đi học. Và cuối cùng là mặc dù có tầm nhìn xa nhưng phải thành công gần, phải phấn đấu “lên lớp” qua từng năm đi học thì anh mới có cơ hội để đi xa và mới hi vọng nhận được sự kính trọng của Xã hội dành cho mình.
PV: Đã bao giờ anh bị người khác phản đối, và chỉ trích, cho rằng đang… màu mè (xin lỗi) việc kinh doanh không? Và ví dụ nếu có, anh trả lời thế nào với những lời chỉ trích ấy?
Tôi không biết có ai chỉ trích sau lưng không, nhưng trực diện thì chưa thấy. Nếu có thì tùy theo họ chỉ trích điều gì để có những phản ứng thích hợp với điều kiện không gian và thời gian lúc ấy, nhưng điểm chung là phải mang lại một kết cục tốt đẹp cho cả hai.
PV: Xem việc kinh doanh như việc đến trường, không biết NHG có phải đề ra những mục tiêu, nhiệm vụ riêng cho mỗi năm học, và chỉ khi nào hoàn tất nhiệm vụ mới được… lên lớp không? Nếu có thì mục tiêu, nhiệm vụ mà NGH đề ra khi lên lớp 3 là gì? Đến khi nào thì mới có thể lên lớp 4?
Mỗi năm học chúng tôi đều đề ra một mục tiêu cho mình để phải lên lớp, ví dụ như năm lên lớp 3 này chúng tôi có các mục tiêu như: Khánh thành nhà máy sản xuất máy tính hiện đại nhất Việt Nam; Hoàn thành được ít nhất là 03 siêu thị máy tính hiện đại kiểu mới với một website B2C là www.icthardware.com để kinh doanh trực tuyến; Mở rộng được ít nhất là 05 phân viện iCARE và song song đó là 05 chi nhánh của trường đào tạo nghề Bác sĩ máy tính iSPACE; iSPACE trở thành trường Cao đẳng nghề máy tính số một tại ViệtNam; Hoàn tất một website B2B hiện đại và thành công tuyệt đối tại ViệtNam... Sau mỗi năm chúng tôi đều có một hội đồng ngồi lại để đánh giá ai được lên lớp, ai ở lại lớp và thậm chí ai phải rời khỏi trường và ai sẽ nhận phần thưởng, điều này chúng tôi đã thực hiện liên tiếp được 03 năm nay rồi và mọi chuyện đều rất tốt đẹp. Tôi dự định năm sau chúng tôi sẽ “học nhảy” một lớp để tốt nghiệp tiểu học và có lẽ tôi sẽ mời Bộ trưởng Bộ GD&DT đến cấp cho mỗi thành viên của chúng tôi một tấm bằng “Tốt nghiệp tiểu học loại ưu”.
Lãng mạn làm nên bản sắc
PV: Trong khi các các doanh nghiệp khác hay nhắc đến 5 chữ: tiền – tài – tín – tâm - thuế thì NHG lại cô đọng bản sắc văn hóa của mình trong 8 chữ: Uy tín – Sáng tạo - Hiệu quả - Lãng mạn. Ba yếu tố đầu có lẽ rất dễ hiểu với 1 doanh nghiệp, nhưng còn "lãng mạn" ở đây thì nên hiểu theo nghĩa thế nào? Anh có thể kể những ví dụ cụ thể về sự lãng mạn trong kinh doanh của NHG không?
Chúng tôi có 12 công ty thành viên vốn 100% của NHG và trong những doanh nghiệp này khi bạn đến sẽ thấy về mặt thẩm mỹ nơi nào cũng được chúng tôi chăm chút rất tử tế và rất đẹp, rất… lãng mạn. Đồng thời chúng tôi có rất nhiều những ngành nghề rất mới và rất lạ, thậm chí mọi người đều bảo rằng NHG… lãng mạn quá! Và hiện nay chúng tôi có vô vàn ước mơ, có những ước mơ đời thường nhưng cũng có những ước mơ rất vĩ đại, và tôi cho rằng bản thân mỗi ước mơ đã là sự … lãng mạn rồi. Còn nếu ai đó muốn biết cụ thể sự lãng mạn này, cách tốt nhất là hãy đến tận trụ sở của NHG để mắt thấy tai nghe và tay sờ. Vì sự lãng mạn làm sao mà ví dụ được, chỉ có thể… cảm được thôi.
PV: Dù sao thì như người ta vẫn nói: "thương trường như chiến trường", anh lại đưa lãng mạn vào trong việc kinh doanh…
Bạn đã có nghe khái niệm gọi là “lãng mạn cách mạng” chưa? Nếu bạn hiểu được khái niệm lãng mạn trong chiến đấu thì bạn sẽ hiểu được khái niệm "lãng mạn kinh doanh" của chúng tôi.
PV: Trong những "sứ mệnh" đề ra của NHG, ngoài những sứ mệnh để nâng tầm, thì cũng có sứ mệnh liên quan đến chữ tâm. Xin được trích nguyên văn 1 sứ mệnh mà NHG đưa ra: "Tích cực thúc đẩy các hoạt động vì cộng đồng và xã hội, tận dụng cơ hội quảng bá thương hiệu Nguyễn Hoàng rộng rãi trong cộng đồng" . Tôi e ngại rằng sứ mệnh này sẽ khiến nhiều người hiểu lầm về ý nghĩa của "hoạt động vì cộng đồng và xã hội" của NHG chính là hoạt động "quảng bá thương hiệu"? Anh nghĩ sao về sự e ngại này?
Chúng tôi là đơn vị kinh doanh và chúng tôi còn… đi học, chưa có thật nhiều tiền để có thể làm từ thiện mà không có một lí do gì để gắn với công việc của chúng tôi, và chúng tôi cũng không phải là một tổ chức từ thiện, chúng tôi còn phải có trách nhiệm với Khách hàng và Cổ đông của mình nữa. Nhưng chúng tôi cũng không thể đứng nhìn đồng loại của mình thiếu thốn mà không có một hành động thiết thực nào để đến với họ, và chúng tôi cũng không thể chờ đến ngày “tốt nghiệp đi làm có thu nhập” rồi mới đến với họ, e rằng sẽ bị trễ và sẽ hối tiếc. Bởi vậy chúng tôi chọn giải pháp phải được cả hai thứ cùng một lúc, và đây đã là một trong năm “sứ mạng” mà chúng tôi phải đeo đuổi.
PV: Lập nghiệp với hai bàn tay trắng và thành công khi đang còn khá trẻ, anh có lời khuyên hay kinh nghiệm gì sẻ chia với những bạn trẻ đang tập tành bước vào kinh doanh không?
Tôi có những lời khuyên sau: Phải có ước mơ vì không ai thu thuế ước mơ của bạn; Phải có uy tín vì mất uy tín là mất tất cả và phải có đam mê với ngành nghề và công việc của mình, nếu không có đam mê với công việc đang làm, hãy rời khỏi nó ngay và tìm cho ra đam mê thật sự, đừng chần chừ. Tôi cho rằng sẽ là bất hạnh nếu bạn trẻ nào đó không có đam mê về một ngành nghề và công việc cụ thể nào đó.
PV: Cám ơn anh rất nhiều về cuộc đối thoại này!
Cẩm Tú

MyTam
06-10-2008, 04:39 PM
Theo Mỹ Tâm thì về nguyên lý kinh tế cơ bản để phát triển hoạt động kinh doanh là như nhau. Chỉ có khác biệt là mỗi doanh nghiệp có một sắc thái riêng, văn hóa riêng. Điều này làm cho một doanh nghiệp này có nhiều điểm khác so với doanh nghiệp khác, hiệu quả rất lớn trong việc xây dựng, thực hiện hiệu quả chiến lược PR cho doanh nghiệp. Trường hợp của Nguyễn Hoàng Group thì chính cái "độc chiêu", "quái quái" của vị Tổng Giám Đốc Quốc Việt đã táo bạo, đầy chất sáng tạo để đưa ra những phương thức kinh doanh hợp lý, hiệu quả và đánh vào tâm lý khách hàng một cách "độc" nhất. Ông ta cùng Nguyễn Hoàng Group đã thành công. Hi vọng ông sẽ có nhiều sáng kiến, cải tiến hay hơn nữa, có thể nhân rộng để nhiều doanh nghiệp áp dụng. Và tất nhiên, ông cũng không tự làm lu mờ công ty ông và chính mình.
Bạn nhớ kiểm tra lại cách đánh dấu tiếng Việt của bạn nhé. Mỹ Tâm thấy lỗi và khó nhìn quá. Chúc bạn vui vẻ!

Jade
08-10-2008, 08:49 AM
Cám ơn bạn Mytam đã góp ý, xin lỗi bạn vì J ko thể thay đổi nội dung bài viết trên vì nó là bài viết của người khác. Hơn nữa đây là bài viết sắp được in & phát hành của E & T Magazine, vì J đọc thấy hay nên mới ưu tiên post cho nhà mình đọc chứ bên ngoài chưa phát hành. Nếu bị phát hiện sửa nhiều quá thì chắc họ ko cộng tác với J nữa. Hihi, bạn thông cảm nhé.

solester
08-10-2008, 01:23 PM
chả có cái môi trường làm việc nào gọi là nhẹ nhàng hết đâu các pác ahj. Đâu cũng thế, khong bỏ công sức thì cũng phải bỏ cái đầu, nặng cái óc. Điều quan trọng là phải biết dung hòa giữ công việc và vui chơi, nghĩ ngơi 1 cách hợp lý thôi.

tim lover
09-10-2008, 09:10 PM
đi làm mà nếu k bỏ công sức thì đó k phải là công việc .Nếu k muốn như thế thì chỉ có ba má cho mình thôi
CỐ LÊN CỐ LÊN VÀ CỐ LÊN

BunnyBoy
14-10-2008, 12:50 PM
Làm nhân viên khổ quá nhỉ, hay làm sếp nhé ;;)
Sếp xòng adamzone đấy, có thấy nhàn ko anh ;;)
mỗi việc 1 cái khổ, cố lên nhé ;))

admin
16-10-2008, 12:32 AM
Hừm, hừm, tay gõ gõ, mồm gầm gừ ... Ý gì đơi! X(

Xen
16-10-2008, 11:21 AM
Thử đóng phòng lại mở nhạc hết công suất rồi lắc cho đến khi vã mồ hôi ồi nằm sụi lơ ...
chừng 10 phút rồi tắm nước ấm !
Thử đi anh , hiệu quả đấy

Jade
17-10-2008, 09:38 AM
Đâu cần phải cực khổ thế. Cứ yêu cầu tăng tiền lương lên là khỏe ngay thôi. J thử rồi. Ko đc tăng lương thì cũng được thưởng hay khuyến khích vài thứ, nói chung là giảm stress hiệu quả lắm. Đây chỉ là biện pháp giảm stress ngắn hạn trong tháng không áp dụng cho bệnh nhân cố tình bị stress hoặc gây stress để được tăng lương.

MyTam
24-10-2008, 07:00 PM
Nói thế chứ việc tìm cách thức nào để Sếp có thể tăng lương là chuyện cũng có thể gây đau đầu đấy nhé. Việc đòi hỏi tăng lương là cả một quá trình dài. Phải có nhiều đóng góp hiệu quả, có hoàn cảnh hợp lý để đề nghị... rất mệt... Nói chung hãy biét cách làm vui mình, tươi mới mình trong công việc nhé!

chi_hot
24-10-2008, 08:06 PM
good luck !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!