PDA

View Full Version : [Những câu chuyện chưa được kể] - “Sống”


Cáo Con
18-06-2011, 10:43 PM
“Sống”

Trích bản thảo tập truyện Những chuyện chưa được kể - dự án Phòng chống bạo hành MSM
Moon

Nó có những dự cảm không hay về cuộc đời mình sau khi bị gia đình và mọi người phát hiện nó thích người cùng giới. Cuộc đời nó rẽ theo những ngả nào, nó không biết nữa, và nó cũng không thể nào lường hết được sự bi đát của cuộc đời mình.Nó quyết định ra đi khi trong túi chỉ có 5000 đồng khi không chịu nổi sự đay nghiến của cha mẹ nó và ghẻ lạnh của bạn bè!

Một đứa trẻ 15 tuổi, chưa từng đi xa, chưa từng va vấp ngoài đời hiển nhiên nó cũng không thể biết được rằng nếu ra đi nó cần phải làm gì. Nó chỉ muốn đi và thế là với chiếc xe đạp cùng 5000 đồng, nó bỏ nhà đến công viên. Những chiếc bánh mỳ khô là bữa ăn của nó và cống thoát nước là nơi nó ngủ. Mấy ngày trôi qua, nó đói khát , bẩn thỉu, buồn tủi và nhớ đứa trai nhỏ. Nó nhớ ánh mắt trong trẻo của em và tâm hồn rộng mở chưa hề vướng bận những định kiến của em. Chao ôi người lớn, những lời nói ngụy biện và tàn nhẫn khiến nó ghê sợ. Ở đây, đói, lạnh và bẩn thỉu nhưng nó cảm thấy dễ chịu hơn ở trường hay ở nhà. Nhưng cuộc sống nó sẽ như thế này mãi sao? Khung trời tuổi thơ được khép lại bằng những kí ức buồn với những đau đớn tột cùng mà không ai thấu hiểu! Cuộc sống thật bất công! Cái miền đất nó sinh ra không có tình người! Vì những con người với con người đến với nhau bằng vụ lợi. Bác nó- một chủ cờ bạc có tiếng cũng thế.

Mấy tên tay sai bác kêu đi tìm, thấy nó liền lôi về nhà bác. Bác sai mang cái gương cho nó nhìn mình. Nó không còn nhận nổi ra cái người đen đúa, nhỏ bé và bẩn thỉu như một con ma đói kia là mình. Bác mắng chửi một cách thậm tệ và sai người lôi nó lên căn phòng trên tầng 4 nhốt lại cùng chiếc xích sắt vào chân. Sáng nào người của bác cũng lên, chửi mắng, đánh đập nó. Mỗi ngày nó được một bát cơm cùng với nước mắm và một can nước lọc. Nó được nuôi không khác gì một con vật trong căn phòng đó. Nó chỉ có khóc, khóc mãi đến lúc kiệt sức thì ngủ.

-An ơi….

Tiếng gọi nghe mơ hồ như ở nơi nào vọng lại. Nó mơ chăng? Nó dụi mắt, nhỏm dậy. Đầu nó vẫn đau nhức, đôi mắt mệt mỏi trĩu nặng.

-An ơi……….

Đúng là tiếng gọi văng vẳng phía bên dưới. Giọng nói phía Nam. Anh đến chăng? Nó không thể tin nổi, bò ra bên cửa sổ nhìn xuống.

- Đây không có ai là An- tiếng bác nó quát.
-Có mà bác, bác cho cháu gặp An với, chỉ một lần thôi- tiếng anh van nài

Nó đứng trên đó nhìn xuống. Đúng là anh, bằng xương bằng thịt, không phải qua cái webcam, cũng không phải trong nhưng giấc mơ mà nó đang khao khát được gặp. Anh rất thật đang quỵ gối dưới sân nhà để được gặp nó. Nó cố đập cái cửa song sắt tầng 4. Nó lay thật mạnh cái song sắt như thể từ đó nó có thể nhẩy xuống xuống với anh. Nó ghì bẻ song sắt đến khi đôi bàn tay nó bắt đầu ứa máu, nhưng vô tác dụng. Như điên dại, nó vừa lay song sắt vừa hét:

-Anh ơi! Em đây, em yêu anh! Em chết cũng yêu anh”.
-“Annnnnn…………” Anh nhìn lên, gặp ánh mắt nó, đau xót.
-Đi đi! Mày cút đi, mày biến thái rồi đừng để cháu tao biến thái giống mày- tiếng bác nó cáu kỉnh
-Bác ơi, cháu xin bác- anh mếu máo.
-Không xin xỏ gì hết. Đi ngay. Không thì đừng có trách!

Dứt lời,bác và đám đàn em của bác, dữ dằn và hùng hổ bước tới phía anh như thể sẽ giết anh. Anh ngước nhìn nó. Ánh mắt đau đớn của hai người nhìn nhau, muốn nói nhiều điều nhưng câm lặng….và anh đi. Nhìn bóng anh xa dần, nó đã hiểu được nó đã yêu! Và nó yêu anh rất nhiều.

Mãi đến sau này nó mới biết, khi không thấy nó online, anh lo lắng vì biết được sự tình từ những ngày trước đó, liền bỏ học ra Bắc tìm nó.

***

Bác tiếp tục giam nó nhiều ngày trên căn gác đó. Nó bị đánh đập, chửi bới, có khi bị bỏ đói. Tất cả việc ăn ở và vệ sinh của nó đều ở trong căn phòng nhỏ chỉ có nến, không điện nước đó, ngoài cái bô, ít giấy vệ sinh và đĩa cơm thỉnh thoảng bác nó mang vào, cùng tiếng xích cọ sát dưới chân nó.

Ngày thứ 7, bác lên phòng nó và nói “thế nào, muốn làm chó hay muốn làm người, hãy chọn đi?”

Bản năng nó mách bảo phải ra khỏi nơi này, phải chấp nhận điều kiện mà cuộc sống đang dành cho nó. Nó hứa sẽ không bao giờ yêu con trai nữa, sẽ là một đứa “bình thường”.
Nó trở lại trường học, dời bỏ thế giới tối tăm này sáng thế giới tối tăm khác và sống như cái bóng cho đến khi ra trường THCS giữa sự vô tâm và nhẫn tâm của thầy cô và bạn bè. Tâm hồn nó chai sạn và trống rỗng. Nó thấy cả thế giới của nó là màn đêm dày đặc mãi không tia sáng. Nó xin bác cho sống với ba mẹ, với em nó. Ở nhà, ít ra nó cũng thấy được sự bình yên nào đó, hơi ấm của tình người khi nó gần em trai.

***

Tiếng xấu như một con virut len loi mọi ngóc ngách, vì thế lên trung học phổ thông, nó không thoát được. Nó đã sống vật vờ trong lớp học với sự miệt thị của cô giáo và bạn bè trong trường học PTTH này. Từ việc ngồi bàn đầu, nó bị đẩy xuống tận cuối lớp. Chiếc bàn nó ngồi, không một đứa học sinh nào ngồi chung.

Nó đã từng là học sinh giỏi toàn diện. Hiếm có học sinh nào giỏi cả văn và hóa như nó. Nhưng giờ đây, nó như một cái xác không hồn trong lớp học. Cô giáo gọi nó lên bảng, nó không làm được, cô chì chiết “Hãy xem học sinh được 10 phẩy hóa làm bài này”. Đó là một bài rất dễ với học sinh lớp chuyên này, nhưng nó không thể làm được. Cả lớp cười ồ. Nó thấy nhục nhã vô cùng.

Về nhà nó lại càng sống âm thầm hơn. Những câu nói yêu thương không còn mà thay vào đó là những câu mệnh lệnh ngắn gọn “cơm”, “rửa bát”…

6 tháng trời nó sống trong ngôi nhà như là người không tồn tại kể từ khi tình yêu của nó với anh bị phát giác. Nó chỉ biết ôm đứa em trai nhỏ mà khóc. Người lớn dường như mải chạy theo những dục vọng, lo toan nên đã mất đi sự quan tâm cần thiết cho con, họ quên đi mất tình thương và sự bao dung. Đứa em nhỏ bé, thấy nó khóc, cũng ôm nó khóc và nói “anh đừng khóc nữa”. Nó thấy em khóc, thương em lắm và lại cố kìm nén.

Không bạn bè, nên nó thường hay đi lang thang. Nơi ưa thích của nó là công viên này. Nó không muốn trò chuyện cùng ai. Nó cứ lang thang như thế cho dịu vợi những nỗi đớn đau trong lòng. Gia đình không quan tâm đến nó sống như thế nào nữa. Mẹ còn bận rộn với thời gian đề đóm của mẹ và nỗi hận bố nó về việc đã làm mất tương lai, sự nghiệp của mình. Bố nó hận vì sự ra đời của nó như là một kẻ mang lại xui xẻo và những hệ lụy trong lòng. Bác nó tưởng tốt hơn, hành động thật ác nhưng nó đã từng tự nhủ ít ra bác quan tâm đến nó thì hóa ra lại sử dụng nó như một quân bài để tước phần thừa kế của mẹ nó. Bác ghi lại tất cả những chi phí cho nó và quy ra vàng. Để trả món nợ đó, mẹ nó phải từ bỏ phần thừa kế của mình từ ngôi nhà ông bà ngoại để lại. Chao ôi, tiền và dục vọng làm cho con người ta thật đáng sợ!

Tối nay, nó cũng đi lang thang như mọi lần trong công viên. Nó không buồn nhìn ai. Nó chỉ thấy nỗi thống khổ đang dồn ứ trong lòng. Nó đâu biết rằng chính việc nó làm như thế, lại đẩy nó và sự đau đớn khác. Nó đâu biết rằng câu nói của Nguyễn Du từng nói “Bắt phong trần được phong trần, cho thanh cao mới được phần thanh cao” sao lại vận vào cuộc đời nó đến như thế! Tại sao số mệnh này, ông trời kia lại quá khắc nghiệt với cuộc đời nó?
Nó ngồi trên ghế đá miên man suy nghĩ. Bỗng một thanh niên đến bên nó làm quen và khen nó đẹp. Nó ừ hữ không nói. Bỗng anh ta ôm lấy nó và nói “vào trong này với anh!”.
“Không”, nó đẩy tay anh ta ra và đứng lên.

Nó bước đi, mà không biết rằng người đó đã gọi điện thoại đến cho bạn. Nó không biết rằng với bộ dạng thiểu não của nó như thế, lang thang trong đêm thật là miếng mồi béo bở biết chừng nào. Kể xấu luôn biết những người đang đau khổ, bối rối sẽ không có sức đâu mà chống cự. Chỉ có nó quá ngây thơ, nghĩ rằng từ chối xong là thôi. Đến khi nghe câu chửi “thằng chó này được đó” và kèm theo một cú đánh vào đầu thì, nó đã choáng váng không đủ sức để chống cự với hai tên lưu manh và đành chịu để bọn chúng dí dao vào mạng sườn và ngồi trên xe theo chúng đến bãi vắng.

Đó là lần đầu tiên nó chịu cảm giác đau đớn, ê chề của một người bị hiếp tập thể. Áo sơ mi của nó bị xe rách. Chân tay nó xây xước vì chống cự và bị xiết xuống gờ gạch gần đó cùng với vết dao. Một tên giữa chặt tay chân nó, tên kia ra sức đâm dương vật của hắn vào hậu môn nó. Chỉ có tiếng lạch bạch của những cú thục và tiếng đụng chạm của da thịt và tiếng côn trùng kêu trong đêm và hai kẻ ác đang khoái trá. “Có giỏi thì kêu lên cho thiên hạ biết mày là thằng pê đê”.

Khi hai thằng khốn xong việc và thỏa mãn, chúng bỏ đi để lại nó vớt phần cơ thể đau rát và chảy máu. Quần áo nó ướt và nhàu nát như tâm hồn nó. Nó không thiết sống nữa. Lết đến bên hồ, nó lao xuống nước…

Nước lạnh ngắt thấm vào da thịt nó. Nó không chết. Một thằng giỏi bơi như nó sao có thể chết trong hồ nước này được. Ông trời không cho nó chết để tiếp tục đày đọa nó…
Có phải nó sinh ra để là tội đồ? Nó có thể thay đổi được gì đây? Như Chí Phèo, giết Ba Kiến rồi cũng tự tử! Đó là do xã hội hay do Chí Phèo? Cuộc sống tối tăm của nó là do dòng đời xô đẩy hay do định kiến của con người?


Ý KIẾN NHẬN XÉT

Rất cảm ơn anh/chị đã dành thời gian đọc bản thảo "Những câu chuyện chưa được kể". Để giúp Ban biên tập cải thiện nội dung bản thảo, rất mong anh/chị cho biết ý kiến của mình về các nội dung sau:

1. Cuốn truyện mang lại cho anh/chị cảm xúc gì sau khi đọc?

2. Trước khi đọc truyện này, anh chị đã biết thông tin hoặc đọc các tài liệu khác về người đồng tính chưa? Sau khi đọc truyện, anh/chị có suy nghĩ gì về người đồng tính, về tình cảm của hai người cùng giới, về vấn đề kì thị và bạo lực với người đồng giới?

3. Anh/chị có nhận xét gì về tên của cuốn truyện? Anh/chị có thể gợi ý một tên khác?

4. Anh/chị có muốn nhận được cuốn truyện sau khi xuất bản chính thức không?

5. Anh/chị có muốn giới thiệu, chia sẻ cuốn truyện với người khác không?

Xin cảm ơn anh/chị rất nhiều. Các ý kiến nhận xét và đóng góp của anh/chị rất hữu ích cho nhóm biên tập.

mill
22-07-2011, 12:35 PM
trong cơ đơn mill mong bạn tìm được 1/2 của mình,dù là một hy vọng nhỏ nhưng bạn hãy cố gắng sống vì tất cả,bạn hãy sống cho bản thân bạn nha.
yêu
mong là bạn sẽ hạnh mai sau