manhhungmk
16-07-2008, 07:43 PM
*****___RU ANH___*****
Em ru anh ngủ giấc nồng
Ngủ ngon anh nhé mộng lòng nở hoa
Thiên đường tiên cảnh anh qua
Lồng trong mộng mị lụa là dáng em
Ầu ơ giấc ngủ êm êm
Nhẹ nhàng bước khẽ vào đêm mơ hồng
Đan tay mười ngón song song
Ta cùng đi dạo trên đồng hương yêu
Cùng vui chung với cánh diều
Vẽ màu thương nhớ cho đều tên nhau
Gởi theo gió lộng bay cao
Tình yêu êm ái gởi trao ngọt ngào
Ngủ ngon anh nhé chiêm bao
Ru hồn bình thản bên ao mơ màng
Vứt lui những chuyện giã tràng
Đời trần đau khổ mong chàng đừng ghi
Ầu ơ thả xuống sầu bi
Buồn đau đừng ở buộc ghì tâm anh
Ngủ đi anh...thở trong lành
Nhịp nhàng đừng vội hãy dành bình yên
TRỊNH TÂM
___________________________________
*****___GIỌT LỆ MÙA THU___*****
Anh hỏi em...
Sắc mùa thu vàng mộng
Em ước gì...
Cho hy vọng tương lai?
Em bảo rằng...
Tình yêu ngày nồng ấm
Mãi bên nhau...
tay dìu nắm đừng phai
Siết chặt tay...
Anh bảo rằng mãi mãi
Tình chúng mình...
Kết chặt sợi dây hồng
Dù nhỏ nhoi...
Một rạn nứt cũng không
Anh xin hứa...
Suốt đời lòng chung thủy
Không để em...
Cay đắng lụy giọt châu
Nào ngờ đâu...
Lời thề sau hôm đó
Đã theo anh...
Vượt ra ngõ bay xa
Em chết lặng...
Tình xót xa vỡ lỡ
Hồn quay cuồng...
Tiếng sét nổ xẹt ngang
Tim tê buốt...
Khung gian mùa thu lạnh
Kỷ niệm đau...
Se thắt mảnh hồn tan
Niềm vui chợt...
Biến sầu lan cô quạnh
Và từ đó...
Niềm bất hạnh em mang
Những giọt lệ mùa thu tràn xuống má
Khóc cho mình...
Khóc cho cả dối gian
Khóc cho lời đen trắng bạc như vôi
TRỊNH TÂM
_____________________________________
*****TRĂNG BUỒN*****
Và đêm nay trăng buồn như lặng lẽ
Đứng núp mình sau góc bể chân mây
Gió đuổi xua quằn nhành cây nghiêng rẽ
Tung bụi đời hoa cỏ vẽ bay bay
Bên song cữa vết thương trầy ẩn hiện
Tên anh về trong từng tiếng tim kêu
Anh hỡi anh con đường yêu câu chuyện
Thật não nề rơi rụng chuyển đìu hiu
Trăng chênh chếch khuyết vành khều lưỡi móc
Bất cần đời dù lăn lóc mãnh đôi
Nơi cô tịch bóng đen đời hạ vốc
Riêng mình em ngồi ôm khóc nhớ thôi
Chạm tiếng thở giọt lệ trôi thắm má
Trăng buồn rơi xô ngã bóng héo gầy
Ôi thao thức với đêm đầy lạnh giá
Hàng mưa đời lại tầm tả cuồng vây
Tịnh Tâm
Em ru anh ngủ giấc nồng
Ngủ ngon anh nhé mộng lòng nở hoa
Thiên đường tiên cảnh anh qua
Lồng trong mộng mị lụa là dáng em
Ầu ơ giấc ngủ êm êm
Nhẹ nhàng bước khẽ vào đêm mơ hồng
Đan tay mười ngón song song
Ta cùng đi dạo trên đồng hương yêu
Cùng vui chung với cánh diều
Vẽ màu thương nhớ cho đều tên nhau
Gởi theo gió lộng bay cao
Tình yêu êm ái gởi trao ngọt ngào
Ngủ ngon anh nhé chiêm bao
Ru hồn bình thản bên ao mơ màng
Vứt lui những chuyện giã tràng
Đời trần đau khổ mong chàng đừng ghi
Ầu ơ thả xuống sầu bi
Buồn đau đừng ở buộc ghì tâm anh
Ngủ đi anh...thở trong lành
Nhịp nhàng đừng vội hãy dành bình yên
TRỊNH TÂM
___________________________________
*****___GIỌT LỆ MÙA THU___*****
Anh hỏi em...
Sắc mùa thu vàng mộng
Em ước gì...
Cho hy vọng tương lai?
Em bảo rằng...
Tình yêu ngày nồng ấm
Mãi bên nhau...
tay dìu nắm đừng phai
Siết chặt tay...
Anh bảo rằng mãi mãi
Tình chúng mình...
Kết chặt sợi dây hồng
Dù nhỏ nhoi...
Một rạn nứt cũng không
Anh xin hứa...
Suốt đời lòng chung thủy
Không để em...
Cay đắng lụy giọt châu
Nào ngờ đâu...
Lời thề sau hôm đó
Đã theo anh...
Vượt ra ngõ bay xa
Em chết lặng...
Tình xót xa vỡ lỡ
Hồn quay cuồng...
Tiếng sét nổ xẹt ngang
Tim tê buốt...
Khung gian mùa thu lạnh
Kỷ niệm đau...
Se thắt mảnh hồn tan
Niềm vui chợt...
Biến sầu lan cô quạnh
Và từ đó...
Niềm bất hạnh em mang
Những giọt lệ mùa thu tràn xuống má
Khóc cho mình...
Khóc cho cả dối gian
Khóc cho lời đen trắng bạc như vôi
TRỊNH TÂM
_____________________________________
*****TRĂNG BUỒN*****
Và đêm nay trăng buồn như lặng lẽ
Đứng núp mình sau góc bể chân mây
Gió đuổi xua quằn nhành cây nghiêng rẽ
Tung bụi đời hoa cỏ vẽ bay bay
Bên song cữa vết thương trầy ẩn hiện
Tên anh về trong từng tiếng tim kêu
Anh hỡi anh con đường yêu câu chuyện
Thật não nề rơi rụng chuyển đìu hiu
Trăng chênh chếch khuyết vành khều lưỡi móc
Bất cần đời dù lăn lóc mãnh đôi
Nơi cô tịch bóng đen đời hạ vốc
Riêng mình em ngồi ôm khóc nhớ thôi
Chạm tiếng thở giọt lệ trôi thắm má
Trăng buồn rơi xô ngã bóng héo gầy
Ôi thao thức với đêm đầy lạnh giá
Hàng mưa đời lại tầm tả cuồng vây
Tịnh Tâm