PDA

View Full Version : Gay là xấu hở ba, hở mẹ?


saigonchieubovo
02-11-2010, 07:01 AM
Gay là xấu hở ba, hở mẹ?

TT - Chiều hôm ấy, khi đi học về thấy hộc tủ trong phòng mình bị xáo trộn, con biết có điều gì đó chẳng lành. Quyển nhật ký bị xé nham nhở, nhàu nhĩ nằm lăn lóc nơi góc phòng. Con đã hiểu tất cả. Sau đó ba mẹ bắt đầu bước vào phòng và “xối xả” tuôn ra biết bao nhiêu lời nặng nề, cay nghiệt...

http://phienbancu.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=459833
Họ cần sự chia sẻ - Ảnh: K.L.


Gay (*) là xấu hở ba, hở mẹ?

Con tập viết nhật ký vào năm lớp 8, khi con bắt đầu có những cảm xúc kỳ lạ. Ba mẹ biết không, những cảm xúc ấy cứ len lỏi trong đầu con những giờ lên lớp, gặp K., cậu bạn thân. Con chẳng thể nào nói chuyện này với bất kỳ ai, chẳng dám tâm sự, tìm kiếm lời khuyên từ ai. Con bắt đầu viết nhật ký. Con nhớ những con chữ nắn nót ấy đã bị nhòe đi bởi nước mắt, chẳng nhớ thằng nhóc của ngày ấy đã khóc đến lúc nào mới thôi nữa, chỉ biết rằng con đã khóc rất nhiều ngày, rất nhiều tháng và... rất nhiều năm chỉ vì cái bí mật quái đản của mình.

Con bắt đầu tự đấu tranh với chính bản thân mình, luôn nhắc nhớ rằng “là thằng con trai phải mạnh mẽ, cứng cỏi và không được nghĩ rằng mình thích... con trai”. Con làm quen H., cô bạn gái mà con vẫn chở đi học hằng ngày suốt những năm cấp 3, người mà ông bà nội cứ trêu chọc là sẽ “dựng vợ gả chồng” cho hai đứa, ba mẹ nhớ không? Nhưng suốt một thời gian dài như thế, tình cảm con dành cho H. cũng chỉ là một thứ tình bạn nhẹ nhàng, ngay cả đến cái nắm tay con còn cảm thấy thật nhạt nhẽo, huống chi cảm xúc tình yêu...

Giờ ba mẹ biết hết tất cả rồi...

Gay là xấu sao hở ba, hở mẹ khi con trai ba mẹ vẫn đem những tấm giấy khen, những tấm bằng của giải này, giải nọ về hằng năm và lồng chúng vào giấy kính một cách cẩn thận!

Gay là xấu sao hở ba, hở mẹ khi con trai ba mẹ luôn được mọi người yêu mến và dành những lời tốt đẹp để khen tặng!

Gay là xấu sao hở ba, hở mẹ khi xã hội cũng có rất nhiều người như con, họ vẫn âm thầm, lặng lẽ một góc nào đó của cuộc sống này, cống hiến cho lợi ích và sự phát triển của xã hội!

Gay không xấu đâu ba mẹ à! Có chăng một thiểu số nào đó họ có lỗi lầm, họ sa ngã và bị dư luận công kích mà thôi. Con không trách ba mẹ sao lại có những lời lẽ, hành động vô cùng cực đoan đối với con... Con hiểu ba mẹ đã phải chịu đựng thế nào khi biết sự thật về đứa con trai duy nhất của mình.

Con biết con buồn một, ba mẹ buồn mười.

Con nhìn thấy ba trong những đêm dài trằn trọc, đốt thuốc một mình ngoài sân; nhìn thấy mẹ ôm mặt khóc khi đang phơi quần áo cho con... Con cũng đau lắm!

Ba mẹ ơi, con vẫn là con của ba mẹ mà! Con vẫn yêu, vẫn thương ba mẹ như trước đây. Con không phải “thứ ma quỷ”, không phải “thứ ô nhục, rác rưởi” gì đâu... Con là một con người bình thường, cũng muốn yêu và được yêu, chỉ khác là con yêu một người con trai mà thôi!

Phải làm sao để ba mẹ chấp nhận chuyện tình cảm của con đây?

Đ.KHÔI
Nguồn: baomoi.com

¥uki
02-11-2010, 08:22 AM
Tình cảnh này thì ai cũng thế cả thôi...
CHẳng cha mẹ nào chấp nhận đc sự thật con mình là G cả :( :(

Hà Duy Anh
02-11-2010, 09:19 AM
Đọc mà cảm động gê , ba mẹ nào là ba mẹ không thương con cơ chứ , nhưng sẽ là một cú shock khiến ba mẹ choáng , time qua ba mẹ sẽ dần trở về như cũ thương yêu con mà

conhatgiay
02-11-2010, 10:04 AM
đúng vậy! chỉ cần có thời gian là ba mẹ sẽ thông cảm thui. Bạn cũng đừng quá buồn nữa. Đời còn dài hãy cố gắn sống thật có ích. Chúc bạn sớm tìm được niềm vui!!!!

tieutieu
04-11-2010, 01:28 PM
TT- – TT - Ở số báo trước, tâm sự của bạn Đ.Khôi là sự khắc khoải của một đứa con bị đồng tính không được bố mẹ chấp nhận (Gay là xấu hả ba, hả mẹ?). Nhiều bạn trẻ đã bày tỏ sự chia sẻ với Đ.Khôi, trong đó có nhiều bậc phụ huynh có con cũng bị đồng tính như bạn.

Và đây là một người mẹ đã vượt qua những phút giây đau khổ đó.

Má mang con trong dạ chín tháng, sinh con ra trong đau đớn. Má nhìn thấy con lớn lên từng ngày, từ một thằng nhóc đến khi thành một người đàn ông.

11 năm trước, má khóc nghẹn ngào tiễn con tại sân bay khi con rời VN du học. Má biết con rất giỏi, có tài thậm chí hơn nhiều người: con nhận học bổng tiến sĩ, nói thông thạo bốn ngoại ngữ, hiện làm giáo sư, là trưởng khoa một đại học tại Đức.

11 năm má chờ đợi. 11 năm con không về với lý do không có thời gian. Lúc đầu má nghĩ vì con lo kiếm tiền nên không thể. Giờ má mới hiểu có lẽ con có lý do thầm kín của mình.

Rồi bất ngờ con trở về VN, về đến cổng nhà mà không hề báo trước. Nước mắt của niềm vui chưa hết má lại sững sờ và hụt hẫng khi nghe con giới thiệu người đàn ông Đức cùng về thăm nhà với con là chồng con! Sao lại như thế này? Dù không cầm chổi đuổi con đi khỏi nhà nhưng má đã không đủ tỉnh táo để cho con trọn vẹn kỳ nghỉ trở về sau 11 năm. Nhưng rồi má suy nghĩ rất nhiều.

Má, một người phụ nữ hơn 60 tuổi, quê mùa, ít học, không hiểu biết gì nhiều, nhưng má thừa biết chuyện của con khó được chấp nhận tại quê mình. Có lẽ nước Đức tự do nên cho phép sự chung sống giữa hai người cùng giới.

Con đúng. Cuộc sống của con do con lựa chọn. Con sống cho con, cho hạnh phúc, cho tương lai của chính mình chứ không phải cho người khác, thậm chí cho má, nên con cần gì quan tâm lời lẽ người đời.

Con đã bỏ bao công sức học hành và làm việc để gia đình trở nên sung túc thì giờ cũng cần được hưởng hạnh phúc riêng cho mình. Má không quan trọng việc có cháu nội hay không, cũng như má không quan tâm lời người khác. Má cũng không muốn từ giờ đến khi nhắm mắt không được gặp con. Hơn nữa con đã 33 tuổi, má tin rằng con trai má đã lớn và đủ chín chắn để tìm kiếm, lựa chọn hạnh phúc của mình, dù điều đó không bình thường dưới mắt phần lớn người đời.

Má ước má có thể suy nghĩ được như thế khi con còn ở VN. Đã một tháng nay má con mình không nói chuyện và má cũng không biết bắt đầu lại thế nào. Con yên tâm, tháng sau bà ngoại và má sẽ có mặt tại hôn lễ của con ở Đức. Dù đám cưới không có cô dâu má vẫn chấp nhận, má vẫn vui vì con đã tìm được người con yêu.

DIỆU VŨ

mr.bum
04-11-2010, 03:27 PM
hix T____T.. chiện của a tiêu tiêu cảm động wá huhu..
ko bít pa má mình có như zậy ko nữa..sợ wá.. thấy tội ngịp cho pa má wá.. phải làm sao bi giở hả trời