Wol
05-05-2010, 08:20 AM
Chúng tôi phải dừng câu chuyện nhiều lần để Hào Anh nghỉ mệt. Thay lời anh, Hào Em lí nhí nói: “Anh Hai gan lắm. Bị cá ngát đâm không bao giờ khóc. Anh Hai luôn nhường nhịn em…”.
Khóc ướt gối vì nhớ mẹ
Hào Anh và Hào Em (Nguyễn Hoàng Anh và Nguyễn Hoàng Em) là anh em song sinh. Khi chưa đầy 10 tuổi, mẹ đã giao hai anh em cho ngoại ở thị trấn Cái Nước (huyện Cái Nước, Cà Mau) nuôi dưỡng. Ngoại của hai em bảo bọc, cho hai anh em đi học…
Hào Em kể: Anh Hai học giỏi và có tài vẽ tranh. Trường Tiểu học thị trấn Cái Nước 3 từng tặng cho anh danh hiệu “họa sĩ tài năng” trong một kỳ thi do trường này tổ chức.
Anh thích vẽ ngôi nhà có cha, có mẹ, có mấy đứa nhỏ chơi ngoài sân. Anh vẽ rồi chỉ cho em thấy người con trai to khỏe nhất trong tranh là anh Hai…
“Nhà ngoại nghèo. Mỗi lần ngoại đi chợ đều mua bánh cho hai anh em, khi thì cái bánh cam, lúc vài cái bánh kẹp hay bịch cốm bắp và anh Hai thường lấy phần ít hơn, nhường bịch cốm lớn cho em” - Hào Em nhớ lại.
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/hao-anh.jpg
Hào Em rớt nước mắt với những vết thương của anh mình. ảnh: TV
Như bao trẻ em nghèo miền Tây, sau giờ học hai anh em lại phụ ngoại việc nhà, đi mò cá, tôm về làm thức ăn.
“Anh Hai mò cá hay lắm. Mỗi lần anh bị cá ngát đâm vào tay, anh dặn không được cho ngoại biết. Tối về, bị đau nhức, anh ôm tay, chu đít lên mà ngủ chứ không hé miệng kêu rên. Có một lần thấy em bị cá ngát đâm vào tay nên khóc, anh Hai rầy đừng khóc, để ngoại ngủ!” - Hào Em nói.
Hai anh em sẽ còn được ngoại che chở, bảo bọc nếu năm 2008 vuông tôm của ngoại không bị chết, ông ngoại không phải mang bệnh nặng… Thế là mẹ đến đón hai anh em về TP Cà Mau mưu sinh, việc học cũng bị dở dang từ đó…
Ở TP Cà Mau, hai anh em đi bán bánh mì được 10 ngày thì Hào Anh đi làm thuê cho trại giống Minh Đức ở Đầm Dơi. “Vì lúc đó anh Hai lớn con hơn em, khỏe mạnh hơn nên mẹ chọn anh Hai!”…
Ký ức tuổi thơ của cả hai anh em chỉ là những ngày nhường nhau bịch cốm, bẻ nhánh xương rồng lấy mủ rịt vô vết cá đâm và những đêm khóc ướt gối vì nhớ mẹ…
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/hao-anh-2.jpg
Hào Anh không còn nước mắt để khóc trong ngày trùng phùng với em trai song sinh Hào Em
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/hao-anh-3.jpg
Hào Em gắn chặt với anh mình trong suốt những ngày vừa qua
Anh Hai giấu em…
“Trước khi theo người ta đi Đầm Dơi, anh Hai nhéo lỗ tai em bảo rằng gắng ăn cho lớn và to khỏe để giúp mẹ! Lúc đi ảnh cao lớn, giờ ảnh vẫn thế, hôm gặp em, anh Hai nói là em cao lớn hơn anh rồi! Tội ảnh quá! Người ta đánh, không cho ăn, còn cho ảnh uống nước tiểu nữa!...” - Hào Em rấm rứt khóc.
Những giọt nước mắt của đứa em trai làm Hào Anh xúc động và nắm mạnh vào bàn tay em trai như để dỗ dành chứ không khóc. Mấy ngày qua, em ít khi khóc trừ một lần khi vừa gặp lại mẹ và bà ngoại tại bệnh viện.
Có lẽ trại tôm giống Minh Đức đã cướp đi tất cả nước mắt tuổi thơ em… Ở đó, gần hai năm, hằng đêm em phải ngủ như trong xó xỉnh và bị buộc phải uống lại nước tiểu của mình…
“Em thắc mắc hỏi ảnh: Vì sao anh không trốn? Anh Hai nói là cậu mợ cột anh lại, không trốn được. Lúc em gọi điện thoại cho anh Hai, anh nói là không có gì, mọi việc vẫn bình thường vì khi nào nói chuyện với mẹ, với em cũng có mợ đứng cạnh bên. Nói thiệt, mợ đánh chết!”…
Hào em thì thầm với anh: “Em đã lớn hơn anh, em sẽ bảo vệ anh, không cho ai ăn hiếp…”.
http://nld.com.vn/20100504095927933P0C1002/vu-em-trai-14-tuoi-bi-hanh-ha-o-ca-mau-ky-uc-tuoi-tho-qua-buon.htm
Em Nguyễn Hào Anh bị thương tật tỷ lệ 66,83% (NLĐO)
- Ngày 4-5, Phòng kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Cà Mau cho biết: kết quả giám định cho thấy, do bị vợ chồng chủ trại tôm giống Minh Đức hành hạ, em Nguyễn Hào Anh bị tỷ lệ thương tật 66,83%.
Em Nguyễn Hào Anh bị thương tật tỷ lệ 66,83% (NLĐO)- Ngày 4-5, Phòng kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Cà Mau cho biết: kết quả giám định cho thấy, do bị vợ chồng chủ trại tôm giống Minh Đức hành hạ, em Nguyễn Hào Anh bị tỷ lệ thương tật 66,83%.
Theo bác sĩ Lê Thị Thủy, Phó Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Đầm Dơi: sau gần 1 tuần điều trị, sức khỏe của Hào Anh tiến triển khá tốt và đang bình phục trở lại. Tuy nhiên, vẫn chưa xác định được thời điểm cho Hào Anh xuất viện bởi những vết thương, vết sẹo trên cơ thể em còn rất nặng, phải điều trị lâu dài.
Ông Phạm Thành Tươi, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau cho hay: tỉnh đã có công văn chỉ đạo Công an, Viện Kiểm sát nhân dân và Tòa án nhân dân tỉnh Cà Mau tích cực điều tra, truy tố và sớm đưa ra xét xử lưu động vụ án hành hạ Nguyễn Hào Anh. Tỉnh chỉ đạo UBND huyện Đầm Dơi kiểm điểm trách nhiệm hệ thống chính quyền, đoàn thể xã hội từ huyện đến cơ sở trong việc bảo vệ, chăm sóc trẻ em; không phát hiện, ngăn chặn và xử lý kịp thời vụ hành hạ trẻ em nghiêm trọng, khiến dư luận cả nước đặc biệt quan tâm.
Ngày 3-5, theo TTXVN, Công an huyện Đầm Dơi đã khởi tố bắt tạm giam đối với Lâm Lý Huỳnh, (19 tuổi, ngụ ấp Chà Là, xã Trần Phán, huyện Đầm Dơi, Cà Mau) và Lưu Văn Khánh, (17 tuổi, ngụ khóm 5, phường 8, thành phố Cà Mau) là 2 người làm công tại trại tôm giống Minh Đức của vợ chồng Giang - Thơm, là đồng phạm vụ án “hành hạ người khác”.
Tuổi thơ chan nước mắt
“Những ngày nằm viện là quãng thời gian con sung sướng nhất vì được gặp mẹ, được ngủ và... không bị đánh!”. Nguyễn Hào Anh, cậu bé giúp việc 14 tuổi bị chủ nhà hành hạ dã man, nói như khóc
Vào thăm Hào Anh đang điều trị tại Bệnh viện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau ngày 1-5, nghe em kể, ai cũng chạnh lòng, nhiều người rơi nước mắt và phẫn nộ trước hành vi tàn độc của vợ chồng Mã Ngọc Thơm (23 tuổi) và Huỳnh Thanh Giang (30 tuổi), chủ trại tôm giống Minh Đức (ấp Phú Hiệp, xã Ngọc Chánh, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau) đối với em trong một thời gian dài.
Bẻ răng, gí ủi nóng, thắt cổ, trấn nước...
Qua câu chuyện Hào Anh kể về những ngày tháng đã sống trong trại tôm giống Minh Đức, bị tra tấn bằng đủ cách, chúng tôi rùng mình bởi những đòn thù ấy chỉ có ở thời trung cổ hoặc những nhà tù man rợ. “Ngày nào cháu cũng bị đánh. Không dạ, thưa là bị đánh, làm chậm cũng bị đánh. Cậu mợ (tức Giang - Thơm) bực bội gì cũng lôi con ra đánh. Vết thương trên trán con do cậu đánh bằng cây tre. Răng con gãy, do cậu bẻ cho hả giận. Môi sứt do cậu lấy kìm kẹp; có lần dùng bàn ủi nóng gí vào người con; rồi dùng dây tròng vào cổ con siết cho xỉu. Mợ cũng dùng dây tròng vào cổ con rồi bắt con đi lau nhà, con lau chậm thì mợ cầm dây giật cho con té. Nhiều lần cậu mợ phạt con, bắt đội đá đi lau nhà, nếu đá rớt thì con bị đòn ngay. Sợ nhất là những lần con bị đánh xong rồi bị mang đi trấn nước hay bị tạt nước tẩy rửa trại tôm vào người, nó rất rát vì khắp người con bị thương tích. Bị đánh đau lắm, nhiều đêm đau con không nằm được nhưng vẫn phải đi làm, nếu làm chậm thì bị đòn. Những lúc giận, cậu mợ còn dùng thanh sắt nóng đâm xuyên chân con. Mỗi lần bị đánh như thế, đêm về nằm con khóc một mình và nhớ mẹ, nhớ em lắm...”.
Tương lai mịt mù
Chị Phạm Thị Thoa, 34 tuổi, mẹ của Hào Anh, cho biết cha của Hào Anh đã bỏ rơi mẹ con chị khi chị đang mang song thai Hào Anh và Hào Em. Sau khi vượt cạn, chị Thoa gửi con cho ngoại chăm sóc, một mình ra TP Cà Mau thuê căn phòng nhỏ để trọ, đi lột tôm, phụ giúp việc nhà kiếm tiền nuôi con.
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/4-Chau-Hao-Anh.jpg
Nguyễn Hào Anh với thân thể đầy thương tích đang được điều trị tại Bệnh viện Đầm Dơi
Học hết lớp 4, Hào Anh phải nghỉ vì mẹ và ngoại nghèo không lo nổi. Bi kịch đến với em bắt đầu vào ngày 15-8-2009, khi chị Thoa cho con mình đi làm thuê cho vợ chồng Thơm - Giang. Đường xa, chị Thoa không có tiền nên ít khi đến thăm Hào Anh, vì vậy chẳng hay con mình liên tục bị chủ nhà giáng những trận đòn chí tử.
“Con tôi bị đánh đập tàn nhẫn quá, đến nỗi gương mặt bị biến dạng, từ đầu đến chân không nơi nào là không bị sẹo. Khi vừa vào bệnh viện thăm con, tôi suýt không nhận ra cháu” - chị Thoa vừa khóc vừa nói.
Trong những ngày tháng bị tra tấn, Hào Anh không dám bỏ trốn vì bị vợ chồng Thơm - Giang hăm dọa sẽ giết chết. Những ngày tháng khủng khiếp ấy sẽ còn kéo dài nếu em không được cơ quan chức năng giải cứu. Thế nhưng tương lai của Hào Anh vẫn rất mịt mù bởi cả hai người thân thuộc nhất của em là mẹ và ngoại đều rất nghèo.
Và 1 số hình ảnh về em:((
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/4-hanh-has.jpg
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/10-Hao-Anh.jpg
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/bi-danh.gif
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/24487615310-BE-HAO-ANH-3-5.jpg
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/bi-danh-1.jpg
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/3-chot.jpg
Và 2 con dã thú
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/chu-danh.gif
Em k pik ai post bài này chưa tại hổm rày về wê nên ít onl nếu ai post rồi mod xóa giùm em nha:(
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?My82NC8zNjQwNjY5ZTU2M2YxZWFiM2U1MWQ2MTFmYTg3N2UxZ i5cUIbaBmUsICDN8Tm8gWeBmFcUIbaBZXxvInagaMEWeBmV8dH J1ZQ
Khóc ướt gối vì nhớ mẹ
Hào Anh và Hào Em (Nguyễn Hoàng Anh và Nguyễn Hoàng Em) là anh em song sinh. Khi chưa đầy 10 tuổi, mẹ đã giao hai anh em cho ngoại ở thị trấn Cái Nước (huyện Cái Nước, Cà Mau) nuôi dưỡng. Ngoại của hai em bảo bọc, cho hai anh em đi học…
Hào Em kể: Anh Hai học giỏi và có tài vẽ tranh. Trường Tiểu học thị trấn Cái Nước 3 từng tặng cho anh danh hiệu “họa sĩ tài năng” trong một kỳ thi do trường này tổ chức.
Anh thích vẽ ngôi nhà có cha, có mẹ, có mấy đứa nhỏ chơi ngoài sân. Anh vẽ rồi chỉ cho em thấy người con trai to khỏe nhất trong tranh là anh Hai…
“Nhà ngoại nghèo. Mỗi lần ngoại đi chợ đều mua bánh cho hai anh em, khi thì cái bánh cam, lúc vài cái bánh kẹp hay bịch cốm bắp và anh Hai thường lấy phần ít hơn, nhường bịch cốm lớn cho em” - Hào Em nhớ lại.
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/hao-anh.jpg
Hào Em rớt nước mắt với những vết thương của anh mình. ảnh: TV
Như bao trẻ em nghèo miền Tây, sau giờ học hai anh em lại phụ ngoại việc nhà, đi mò cá, tôm về làm thức ăn.
“Anh Hai mò cá hay lắm. Mỗi lần anh bị cá ngát đâm vào tay, anh dặn không được cho ngoại biết. Tối về, bị đau nhức, anh ôm tay, chu đít lên mà ngủ chứ không hé miệng kêu rên. Có một lần thấy em bị cá ngát đâm vào tay nên khóc, anh Hai rầy đừng khóc, để ngoại ngủ!” - Hào Em nói.
Hai anh em sẽ còn được ngoại che chở, bảo bọc nếu năm 2008 vuông tôm của ngoại không bị chết, ông ngoại không phải mang bệnh nặng… Thế là mẹ đến đón hai anh em về TP Cà Mau mưu sinh, việc học cũng bị dở dang từ đó…
Ở TP Cà Mau, hai anh em đi bán bánh mì được 10 ngày thì Hào Anh đi làm thuê cho trại giống Minh Đức ở Đầm Dơi. “Vì lúc đó anh Hai lớn con hơn em, khỏe mạnh hơn nên mẹ chọn anh Hai!”…
Ký ức tuổi thơ của cả hai anh em chỉ là những ngày nhường nhau bịch cốm, bẻ nhánh xương rồng lấy mủ rịt vô vết cá đâm và những đêm khóc ướt gối vì nhớ mẹ…
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/hao-anh-2.jpg
Hào Anh không còn nước mắt để khóc trong ngày trùng phùng với em trai song sinh Hào Em
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/hao-anh-3.jpg
Hào Em gắn chặt với anh mình trong suốt những ngày vừa qua
Anh Hai giấu em…
“Trước khi theo người ta đi Đầm Dơi, anh Hai nhéo lỗ tai em bảo rằng gắng ăn cho lớn và to khỏe để giúp mẹ! Lúc đi ảnh cao lớn, giờ ảnh vẫn thế, hôm gặp em, anh Hai nói là em cao lớn hơn anh rồi! Tội ảnh quá! Người ta đánh, không cho ăn, còn cho ảnh uống nước tiểu nữa!...” - Hào Em rấm rứt khóc.
Những giọt nước mắt của đứa em trai làm Hào Anh xúc động và nắm mạnh vào bàn tay em trai như để dỗ dành chứ không khóc. Mấy ngày qua, em ít khi khóc trừ một lần khi vừa gặp lại mẹ và bà ngoại tại bệnh viện.
Có lẽ trại tôm giống Minh Đức đã cướp đi tất cả nước mắt tuổi thơ em… Ở đó, gần hai năm, hằng đêm em phải ngủ như trong xó xỉnh và bị buộc phải uống lại nước tiểu của mình…
“Em thắc mắc hỏi ảnh: Vì sao anh không trốn? Anh Hai nói là cậu mợ cột anh lại, không trốn được. Lúc em gọi điện thoại cho anh Hai, anh nói là không có gì, mọi việc vẫn bình thường vì khi nào nói chuyện với mẹ, với em cũng có mợ đứng cạnh bên. Nói thiệt, mợ đánh chết!”…
Hào em thì thầm với anh: “Em đã lớn hơn anh, em sẽ bảo vệ anh, không cho ai ăn hiếp…”.
http://nld.com.vn/20100504095927933P0C1002/vu-em-trai-14-tuoi-bi-hanh-ha-o-ca-mau-ky-uc-tuoi-tho-qua-buon.htm
Em Nguyễn Hào Anh bị thương tật tỷ lệ 66,83% (NLĐO)
- Ngày 4-5, Phòng kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Cà Mau cho biết: kết quả giám định cho thấy, do bị vợ chồng chủ trại tôm giống Minh Đức hành hạ, em Nguyễn Hào Anh bị tỷ lệ thương tật 66,83%.
Em Nguyễn Hào Anh bị thương tật tỷ lệ 66,83% (NLĐO)- Ngày 4-5, Phòng kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Cà Mau cho biết: kết quả giám định cho thấy, do bị vợ chồng chủ trại tôm giống Minh Đức hành hạ, em Nguyễn Hào Anh bị tỷ lệ thương tật 66,83%.
Theo bác sĩ Lê Thị Thủy, Phó Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Đầm Dơi: sau gần 1 tuần điều trị, sức khỏe của Hào Anh tiến triển khá tốt và đang bình phục trở lại. Tuy nhiên, vẫn chưa xác định được thời điểm cho Hào Anh xuất viện bởi những vết thương, vết sẹo trên cơ thể em còn rất nặng, phải điều trị lâu dài.
Ông Phạm Thành Tươi, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau cho hay: tỉnh đã có công văn chỉ đạo Công an, Viện Kiểm sát nhân dân và Tòa án nhân dân tỉnh Cà Mau tích cực điều tra, truy tố và sớm đưa ra xét xử lưu động vụ án hành hạ Nguyễn Hào Anh. Tỉnh chỉ đạo UBND huyện Đầm Dơi kiểm điểm trách nhiệm hệ thống chính quyền, đoàn thể xã hội từ huyện đến cơ sở trong việc bảo vệ, chăm sóc trẻ em; không phát hiện, ngăn chặn và xử lý kịp thời vụ hành hạ trẻ em nghiêm trọng, khiến dư luận cả nước đặc biệt quan tâm.
Ngày 3-5, theo TTXVN, Công an huyện Đầm Dơi đã khởi tố bắt tạm giam đối với Lâm Lý Huỳnh, (19 tuổi, ngụ ấp Chà Là, xã Trần Phán, huyện Đầm Dơi, Cà Mau) và Lưu Văn Khánh, (17 tuổi, ngụ khóm 5, phường 8, thành phố Cà Mau) là 2 người làm công tại trại tôm giống Minh Đức của vợ chồng Giang - Thơm, là đồng phạm vụ án “hành hạ người khác”.
Tuổi thơ chan nước mắt
“Những ngày nằm viện là quãng thời gian con sung sướng nhất vì được gặp mẹ, được ngủ và... không bị đánh!”. Nguyễn Hào Anh, cậu bé giúp việc 14 tuổi bị chủ nhà hành hạ dã man, nói như khóc
Vào thăm Hào Anh đang điều trị tại Bệnh viện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau ngày 1-5, nghe em kể, ai cũng chạnh lòng, nhiều người rơi nước mắt và phẫn nộ trước hành vi tàn độc của vợ chồng Mã Ngọc Thơm (23 tuổi) và Huỳnh Thanh Giang (30 tuổi), chủ trại tôm giống Minh Đức (ấp Phú Hiệp, xã Ngọc Chánh, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau) đối với em trong một thời gian dài.
Bẻ răng, gí ủi nóng, thắt cổ, trấn nước...
Qua câu chuyện Hào Anh kể về những ngày tháng đã sống trong trại tôm giống Minh Đức, bị tra tấn bằng đủ cách, chúng tôi rùng mình bởi những đòn thù ấy chỉ có ở thời trung cổ hoặc những nhà tù man rợ. “Ngày nào cháu cũng bị đánh. Không dạ, thưa là bị đánh, làm chậm cũng bị đánh. Cậu mợ (tức Giang - Thơm) bực bội gì cũng lôi con ra đánh. Vết thương trên trán con do cậu đánh bằng cây tre. Răng con gãy, do cậu bẻ cho hả giận. Môi sứt do cậu lấy kìm kẹp; có lần dùng bàn ủi nóng gí vào người con; rồi dùng dây tròng vào cổ con siết cho xỉu. Mợ cũng dùng dây tròng vào cổ con rồi bắt con đi lau nhà, con lau chậm thì mợ cầm dây giật cho con té. Nhiều lần cậu mợ phạt con, bắt đội đá đi lau nhà, nếu đá rớt thì con bị đòn ngay. Sợ nhất là những lần con bị đánh xong rồi bị mang đi trấn nước hay bị tạt nước tẩy rửa trại tôm vào người, nó rất rát vì khắp người con bị thương tích. Bị đánh đau lắm, nhiều đêm đau con không nằm được nhưng vẫn phải đi làm, nếu làm chậm thì bị đòn. Những lúc giận, cậu mợ còn dùng thanh sắt nóng đâm xuyên chân con. Mỗi lần bị đánh như thế, đêm về nằm con khóc một mình và nhớ mẹ, nhớ em lắm...”.
Tương lai mịt mù
Chị Phạm Thị Thoa, 34 tuổi, mẹ của Hào Anh, cho biết cha của Hào Anh đã bỏ rơi mẹ con chị khi chị đang mang song thai Hào Anh và Hào Em. Sau khi vượt cạn, chị Thoa gửi con cho ngoại chăm sóc, một mình ra TP Cà Mau thuê căn phòng nhỏ để trọ, đi lột tôm, phụ giúp việc nhà kiếm tiền nuôi con.
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/4-Chau-Hao-Anh.jpg
Nguyễn Hào Anh với thân thể đầy thương tích đang được điều trị tại Bệnh viện Đầm Dơi
Học hết lớp 4, Hào Anh phải nghỉ vì mẹ và ngoại nghèo không lo nổi. Bi kịch đến với em bắt đầu vào ngày 15-8-2009, khi chị Thoa cho con mình đi làm thuê cho vợ chồng Thơm - Giang. Đường xa, chị Thoa không có tiền nên ít khi đến thăm Hào Anh, vì vậy chẳng hay con mình liên tục bị chủ nhà giáng những trận đòn chí tử.
“Con tôi bị đánh đập tàn nhẫn quá, đến nỗi gương mặt bị biến dạng, từ đầu đến chân không nơi nào là không bị sẹo. Khi vừa vào bệnh viện thăm con, tôi suýt không nhận ra cháu” - chị Thoa vừa khóc vừa nói.
Trong những ngày tháng bị tra tấn, Hào Anh không dám bỏ trốn vì bị vợ chồng Thơm - Giang hăm dọa sẽ giết chết. Những ngày tháng khủng khiếp ấy sẽ còn kéo dài nếu em không được cơ quan chức năng giải cứu. Thế nhưng tương lai của Hào Anh vẫn rất mịt mù bởi cả hai người thân thuộc nhất của em là mẹ và ngoại đều rất nghèo.
Và 1 số hình ảnh về em:((
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/4-hanh-has.jpg
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/10-Hao-Anh.jpg
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/bi-danh.gif
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/24487615310-BE-HAO-ANH-3-5.jpg
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/bi-danh-1.jpg
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/3-chot.jpg
Và 2 con dã thú
http://i464.photobucket.com/albums/rr2/anhchangdethg11/chu-danh.gif
Em k pik ai post bài này chưa tại hổm rày về wê nên ít onl nếu ai post rồi mod xóa giùm em nha:(
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?My82NC8zNjQwNjY5ZTU2M2YxZWFiM2U1MWQ2MTFmYTg3N2UxZ i5cUIbaBmUsICDN8Tm8gWeBmFcUIbaBZXxvInagaMEWeBmV8dH J1ZQ