PDA

View Full Version : Mệt mỏi....


meine
18-03-2010, 08:59 AM
màn đêm dần buông xuống một cách nhẹ nhàng như những hạt bụi đang lơ lửng giữa bầu không trung. những tiếng thở dài gấp gáp, đứt đoạn. và rồi cả những tiếng thở đều đều như chẳng hề có chuyện gì đã- đang xảy ra.

một thứ cảm xúc đã tưởng chừng chai sạn bấy lâu, đã biến mất khỏi con người của tôi giờ lại trỗi dậy. một nỗi buồn mênh mang, dài đằng đẵng tựa hồ như dài hàng thế kỷ vậy. mệt mỏi, chán chường làm sao?! cuộc đời của tôi sẽ đi về đâu?!- tôi vẫn luôn muốn hỏi mình câu hỏi đó, dù rằng tôi đã biết câu trả lời từ 5 năm trở về trước. cuộc sống của tôi sẽ như thế nào?! tệ hại. quá tệ hại...

những giọt nước mắt không mời mà tới, không gọi đã thưa... cứ lăn dài trên khuôn mặt của tôi. khóc, tôi khóc vì bất lực, vì chua cay, vì ân hận, vì tủi thân, vì đau đớn... khóc, ngoài khóc ra tôi chẳng biết làm gì vào lúc này nữa. khi mà bầu trời bên ngoài đang là màn đêm đen ngòm, tối thui. nếu là ban ngày thì tôi còn có thể viện việc này, cớ kia để làm, để quên đi nhưng thứ cảm xúc đang dằng xé lấy tôi lúc này...

tôi mệt mỏi với chính cuộc sống của mình đang có. tôi không biết là mình đang làm toàn bộ những công việc mình đang làm là cho ai? vì ai nữa?! vì tôi? vì những người như tôi?! giả dối?! nhưng tôi lại không thể làm gì ngoài những việc đó. bởi tôi có biết làm gì ngoài những việc đó đâu. một vị trí mới trong một diễn đàn GIPA, cao hơn ngày trước. một dự án đầy hứa hẹn đang cần tôi thực hiện, bởi nếu tôi thực hiện, tôi sẽ giúp đỡ được rất nhiều người... một công việc khác, cũng đầy hứa hẹn đang chờ đón tôi... có quá nhiều thứ đang chờ đợi tôi, cần tôi... nhưng...

cái tôi cần thì lại chẳng bao giờ có được. một người để share- care... chẳng ai có thể làm điều đó vì tôi. tôi luôn nỗ lực để hiểu, cảm nhận những nỗi đau- buồn của mọi người... tôi luôn cố gắng giúp mọi người. nhưng đến khi tôi cần, một chút ích kỷ dành riêng cho bản thân, chỉ khoảng 10-15 phút thôi... tôi lại chẳng có ai để... chẳng ai hiểu nổi tôi, chẳng ai muốn, cố gắng muốn hiểu lấy tôi...

mệt mỏi. cô độc, chán chường.

tôi mệt mỏi.

our_life!
18-03-2010, 09:31 AM
Cuộc sống đẹp lắm!!
Chỉ là do bạn chưa sống hết mình đó thôi!!
Bạn cần 1 người cảm thông và chia sẻ hen? Tôi sẽ tình nguyện vì bạn!!
Vui lên nha, vì ít ra còn có tôi quan tâm tới bạn nè....^^

A_pao
18-03-2010, 04:25 PM
mein ơi tâm sự với A_pao được không mình muốn chia sẻ với bạn nỗi buồn đó, tớ cung rất muốn đựoc chia sẻ với ai đó nỗi buồn của mình. mình sẽ lắng nghe bạn

meine
18-03-2010, 04:46 PM
ai cũng nói mình ko chịu share. nhưng mình rất mún share đấy chứ bộ?! mình ko biết nói như thế nào? chỉ viết ra thui... và những gì mình viết thì đều là những gì mà mình mún nói...
mình sống chưa hết mình? mình sống quá hết mình ấy chứ... sống cả phần của người khác nữa...
...
lãng đãng mây trôi một bóng tà
nhắm mắt ngây ngô ngỡ lầm tưởng
một thoáng qua rồi một cõi mơ.

cun_con
18-03-2010, 08:40 PM
một kảm giác bùn vô tận ! sao chán thế hem bit nữa

Lin_Xiong
19-03-2010, 09:00 AM
Theo mình đoán, Meine là một người sống rất có tình cảm, nhưng suy nghĩ hơi phức tạp. Là một người mà bên ngoài mọi người cảm thấy thành đạt và mạnh mẽ, nhưng bên trong lại là một tâm hồn yếu đuối, cần một chỗ dựa. Là một người đang rối vào mớ bòng bong giữa được và mất. Và đang dần dần lạc lối đi...
Có lẽ là sống trong thế giới này là như vậy đó, phiêu dạt và không có bến bờ, không có gì là vĩnh cửu, thậm chí chẳng có gì để đảm bảo cho sự bền vững.
Nhưng cuộc sống vẫn tiếp tục bạn ạ, sau khi mình mở topic "Tôi có nên mở lòng nữa hay không?" thì tôi đã cố gắng mở lòng và gặp được rất nhiều người, rất nhiều ý kiến. Có thể tôi vẫn có những dằn vặt riêng nhưng cũng đã nhìn cuộc sống thoáng hơn và dễ chịu hơn. Cho nên bạn cũng vậy nhé, hãy cố mở lòng ra và tiếp tục tìm kiếm, biết đâu một ngày nào đó bạn sẽ tìm được một người để bạn dựa vào đó. Hoặc không thì ít nhất cũng sẽ có những người giúp bạn yêu cuộc sống trở lại.
Cuộc sống luôn khó khăn và khổ sở nhưng nó vẫn có những niềm vui thực sự nếu mình cố gắng sống một cách biết chấp nhận và tha thứ. "Hãy mỉm cười với cuộc sống, cuộc sống sẽ mỉm cười lại với bạn".
À theo kinh nghiệm của mình, nếu bạn muốn chia sẻ, hãy tìm người để nói chuyện trực tiếp. Qua diễn đàn cũng hay nhưng với bản thân mình thì thấy không hiệu quả bằng việc nói chuyện trực tiếp đâu. Chúc bạn sớm vui trở lại.

meine
19-03-2010, 04:00 PM
uhm! như lin nói, hiện giờ mình đang lạc lối thật đấy. giữa được và mất. mình muốn buông xuôi mọi thứ, nhưng rồi mình lại sợ... sợ mất đi bao nhiêu nỗ lực, công sức, chịu đựng mà bấy lâu nay mình bỏ ra sẽ biến mất... sợ rồi những người same mình sẽ không biết đi về đâu? ví như đứa bạn của mình, mình là cái điểm tựa duy nhất hiện giờ nó có. mình cho nó niềm tin, hi vọng vào cuộc sống... trong khi chính bản thân mình thì lại... mình chăng3 biết nữa.
mình muốn mở lòng, nhưng mình ko biết mở thế nào? mình sợ mở lòng rồi sẽ lại bị tổn thương như mấy lần trước... mình sợ vấp ngã lần nữa lắm... nếu ngã lần nữa, chắc mình die mất... và thực sự giờ đây, mình rất muốn die.
cuộc đời lắm nỗi quá....

meine
19-03-2010, 09:45 PM
Biết nói gì dây lòng đã lạnh.
Vấn vương làm gì nỗi nhớ nhung
Tiếc nuối làm chi tình chẳng có.
Hữu duyên một thuở cõi mong chờ...

càng nghĩ, càng ngẫm... càng thấy thất vọng...

Lin_Xiong
19-03-2010, 10:45 PM
Mình đã đọc khá nhiều bài tâm sự của Meine trên diễn đàn. Qua đó, mình cũng đã lờ mờ nhận thức được vấn đề của Meine. Mình biết Meine đang mang gì trong cơ thể và phải uống gì hằng ngày để đánh vật với mạng sống. Mình biết bạn phải căng thẳng ra sao khi giúp người mà chẳng có lấy một ai để chia sẻ. Mình biết bạn cũng có nhu cầu... nhưng phải kìm nén những cái nhu cầu "chó chết" đó để giữ cho người khác. Mình đọc, biết, khâm phục và thầm cảm ơn những người như bạn. Giá mà mình bản lĩnh được bằng một phần như bạn.
Ông trời dành riêng cho mỗi người một cuộc sống. Cuộc sống của bạn, mình không thể quyết định thay. Mình chỉ biết rằng tuy cuộc sống mà bạn đang sống cực nhọc và vất vả, khổ sở và dằn vặt, nhưng bạn đang sống một cuộc đời đáng sống: Bạn đang giúp đỡ nhiều người khác được sống.
Bạn biêt không? Sống trên đời có thuyết nhân quả, mọi thứ đều dựa vào đó mà xảy ra, mà phát sinh và diệt vong. Vậy hãy nghĩ những gì tốt đẹp bạn làm bây giờ là bước đi đầu tiên cho tương lai tốt đẹp của bạn sau này. Có thể nó mờ mịt nhưng đừng sốt ruột, ông trời vẫn có mắt đấy.
Có lẽ mình nghĩ bạn thực sự có ít lựa chọn. Vậy, nếu bạn ko thể mở lòng theo cách này thì hãy mở lòng theo cách khác. Bạn biết không, khi mình suy sụp, mẹ mình nói: "không thể có những gì ta yêu vậy hãy yêu những gì ta có" và 1 câu của cô bạn thân gửi thư cho mình: "Chỉ cần sống là lại có thể bắt đầu". Chỉ cần có 2 câu này, mình cũng đã sống thoáng hơn nhiều.
Bạn cũng hãy thử suy nghĩ như vậy xem, hãy thực sự hiểu thật sâu 2 câu đó. Mình tin 1 người bản lĩnh như bạn sẽ tìm thấy lối thoát.

meine
20-03-2010, 10:20 AM
cám ơn Lin rất nhiều về bài chia sẻ ở trên. mình rất vui vì giờ lại được người khác share cho ý nghĩa của "hai" câu nói mà Lin đã nói. trước đó, mein cũng biết, cũng hiểu hai câu nói đó, nhưng ở dạng khác... nhưng tất cả đều có cùng một ý nghĩa.
cám ơn Lin rất nhiều. mình rất vui vì chí ít, giờ đây, lúc này cũng có một người nào đó, ở đâu đó hỉu được mình.

nhok2211
28-03-2010, 10:26 AM
chả biết nói gì...chỉ biết nói cố lên! vậy nhé!

boyboiboi
28-01-2011, 10:17 PM
Hôm nào mình dẫn bạn đi trượt patanh !!! đi đầm sen nước !!!

meine
02-02-2011, 05:39 PM
hụt hẫng, buồn man mác...
ngân ngất lệ... đêm 30...